[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu - Chương 34

Chương 34: Không thấy chó đâu nữa

***

Hai người ăn xong mì, một lát sau ai về phòng nấy ngủ.

Lâm Hòa Tây không quen giường, sáng hôm sau dậy rất sớm. Ra khỏi phòng thì Du Trùng cũng đã dậy rồi, anh đang ngồi trên sofa phòng khách gọi đồ ăn sáng bên ngoài. Trên bàn còn đặt bàn chải và khăn mặt mới.

Không biết bao giờ hai người dưới tầng mới tỉnh, Lâm Hòa Tây từ bỏ ý định đợi về nhà rồi mới đánh răng rửa mặt.

Đánh răng rửa mặt xong, cậu quay lại phòng khách chơi với Alaska.

Alaska đã không còn lạ lẫm gì Lâm Hòa Tây nữa, hai chân trước to sụ của nó đặt lên đùi cậu. Lâm Hòa Tây nắm một chân của nó giơ lên, khẽ lắc lư giữa không trung. Chú chó to không chịu, định rút chân về nhưng cậu không buông tha, lại nắm lấy một chân khác vuốt ve.

Alaska khẽ hừ hừ ra từ mũi, nhân lúc cậu không để ý, nó nhấc hai chân trước lên đạp trước ngực cậu, há to miệng dí sát lại gần định liếm mặt cậu.

Lâm Hòa Tây kịp thời nghiêng đầu né tránh, hai tay ôm lấy cái đầu chó tự dâng tới, cười hớn lên xoa nắn nó.

Bên tai chợt vang lên tiếng gõ cửa.

Du Trùng nghe tiếng ngẩng đầu lên, sai khiến cậu:

– Cậu ra mở cửa đi, có lẽ là người giao đồ ăn.

Lâm Hòa Tây đẩy chú chó to trên người ra, đi tới huyền quan cầm tay nắm cửa, đang định xoay thì nghe loáng thoáng thấy tiếng nói chuyện. Cậu buông tay ra, lùi về sau một bước, mở màn hình hiển thị trên tường bên cạnh lên, nhìn thấy hai người Chu Huyên và Dương Quyển trên màn hình.

Lâm Hòa Tây biết Chu Huyên ghét mình, trong mắt đối phương, có lẽ từ đầu tới cuối cậu đều là người đứng ở phía đối diện bọn họ, giờ phút này không nên xuất hiện ở đây.

Lâm Hòa Tây không đi mở cửa, cậu xoay người quay lại phòng khách, khẽ nhún vai với Du Trùng:

– Không phải giao đồ ăn mà là Chu Huyên và Dương Quyển.

Cậu nghĩ một lát rồi lại hỏi:

– Tôi có cần trốn đi không?

Nghĩ tới thái độ của Chu Huyên với Lâm Hòa Tây, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện, Du Trùng nói:

– Cậu vào phòng vệ sinh đi.

Lâm Hòa Tây xoay người đi vào trong phòng vệ sinh, chưa đi được mấy bước đã dừng lại.

Lỡ như hai người kia muốn đi vệ sinh, không phải mình sẽ bị phát hiện hay sao? Nghĩ vậy, thậm chí phòng vệ sinh còn không an toàn bằng phòng ngủ của Du Trùng. Dù sao cũng là hai thằng đàn ông, sẽ không tùy tiện chui vào phòng ngủ của Du Trùng được.

Bên tai truyền tới tiếng mở cửa, Lâm Hòa Tây thay đổi chủ ý trong giây lát, chui vào phòng ngủ bên tay trái, sau đó đóng cửa lại

Du Trùng đứng ở huyền quan nhìn bọn họ thay giày:

– Qua đây có việc gì đấy?

Chu Huyên nói:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.