[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Hoàn Thành] Giấu Đi – A Nguyễn Hữu Tửu - Chương 27

Chương 27: Ngắm đom đóm

***

Đom đóm bay về phía cửa lều, Lâm Hòa Tây đứng dậy từ giữa hai chân Du Trùng, mở cửa thả nó ra ngoài.

Sắc mặt Du Trùng hồi phục lại bình thường, ngồi khoanh chân trong lều:

– Cậu gọi tôi dậy chỉ để cho tôi xem cái này thôi à?

Lâm Hòa Tây thoáng giây chần chừ, nhưng vẫn gật đầu dưới ánh trăng sáng.

Nhìn cảm xúc trong mắt cậu, Du Trùng thầm suy nghĩ trong lòng, cũng không hỏi thêm gì mà mở miệng nói:

– Vậy bây giờ cậu có thể đi rồi đấy.

Lâm Hòa Tây chậm rãi thò chân ra đeo giày vào.

Du Trùng đang cúi đầu nghịch điện thoại, dường như không nhìn cậu.

Lâm Hòa Tây đeo giày xong rồi, đứng bên ngoài lều nói:

– Tôi đi đây.

Du Trùng cũng chẳng thèm ngước mắt lên nhìn:

– Buông cửa xuống hộ tôi.

Lâm Hòa Tây nghe lời buông cửa lều xuống nhưng chưa đi ngay.

Ánh trăng bị chặn bên ngoài, trong lều lại chìm vào bóng tối, Du Trùng chưa vội nằm xuống ngay mà kẹp điện thoại giữa ngón tay, ngồi đợi thêm mấy giây.

Mãi mà chưa thấy tiếng bước chân rời khỏi truyền vào tai, một lát sau, cửa lều lại bị người ta mở ra từ bên ngoài, Lâm Hòa Tây ló gương mặt xinh đẹp trong ánh trăng vào:

– Nghĩ mãi tôi vẫn cảm thấy không đi ngắm thì tiếc quá, một mình đi không thú vị. Cho nên, – Cậu ngập ngừng một lát, chợt mỉm cười, – Cậu có muốn vào trong rừng ngắm đom đóm với tôi không?

Vẻ mặt Du Trùng như chuyện này nằm trong dự đoán của anh:

– Vậy thì đi.

Lâm Hòa Tây không ngừng suy tính, nghe vậy cũng chỉ vô thức cười khẽ, sau đó còn liên tục lải nhải định thuyết phục anh:

– Nằm đây ngủ chán chết đi được, nếu như không bị tôi đánh thức thì cũng bị những người đi ngắm sao về đánh thức, cùng với…

Nói được một nửa, cậu giật mình mở to mắt nhìn thẳng Du Trùng đã đứng dậy.

Anh ngước mắt nhìn người đứng chặn ở cửa không chịu đi ra, hỏi vẻ khó chịu:

– Cậu có đi hay không?

Lâm Hòa Tây lập tức vui hớn hở, vội bước nhường đường cho anh:

– Đi, đương nhiên là phải đi rồi.

Hai người tắt đèn điện thoại trước khi bước vào trong rừng cây.

Rừng cây rất tối, bụi cỏ rất sâu. Có lẽ khả năng nhìn đêm của Du Trùng không tệ nên đi nhanh hơn Lâm Hòa Tây khá nhiều. Một lát sau, cảm thấy tiếng bước chân sau lưng càng ngày càng nhỏ, Du Trùng đứng tại chỗ đợi cậu, giọng nói trầm thấp êm tai vang trong bóng đêm:

– Cao như vậy mà đi còn chậm hơn con gái.

Tiếng ống quần quét qua cành cây dần trở nên rõ ràng, Lâm Hòa Tây đuổi kịp cũng nhỏ giọng nói:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.