Chương 24: Khẽ lướt qua
***
Không có nhiều sinh viên biết câu cá, nên rất ít người ngồi chung với bọn họ.
Bên bờ hồ trống trải yên tĩnh, cành lá hàng cây xanh tươi tốt hai bên đường đan vào nhau, những chiếc lá rụng như những viên ngọc bích trên mặt hồ sạch sẽ sâu thẳm, thỉnh thoảng lại có tia sáng mặt trời len lỏi qua những kẽ hở lá cây chiếu xuống, khiến những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ sáng lấp lánh.
Du Trùng chọn một nơi không dốc lắm, mở ghế gấp ra ngồi xuống, sau đó lấy cần câu móc mồi lên. Chu Huyên muốn thi với anh cho nên chọn ngồi ở một nơi cách xa mười mấy mét.
Đặt vợt vớt cá xuống chân Du Trùng, Lâm Hòa Tây ngậm chiếc lá cây dài mảnh hái bên đường ngồi xổm xuống luôn tại chỗ. Cậu kéo hai đầu nhọn của lá, phồng miệng lên thổi dòng khí qua môi.
Âm thanh ngắn ngủi trầm bổng nhưng lại không hề có giai điệu chợt vang lên.
Giơ cần câu đang rủ trong hồ, Du Trùng quay đầu lại.
Lâm Hòa Tây vui vẻ nhếch môi:
– Thế nào? Hay không?
Anh dời mắt đi, bình tĩnh nói:
– Dọa cá trong hồ chạy hết thì tối nay cậu đừng ăn gì cả.
Nghe vậy, Lâm Hòa Tây bật cười:
– Vậy nếu như cậu câu được rất nhiều cá thì công lao đều thuộc về tôi rồi nhỉ?
Du Trùng thản nhiên châm chọc:
– Trời còn chưa tối đâu, cậu đang nằm mơ giữa ban ngày đấy hả.
Cảm thấy anh không thú vị, Lâm Hòa Tây không nói thêm nữa, giơ tay lên chống má, lơ đãng nhìn hồ nước bằng phẳng như gương trước mặt.
Chú cá đầu tiên đã nhanh chóng mắc câu.
Mặt nước dần gợn sóng từ chỗ chú cá làm tâm, Du Trùng khẽ nhấc cần câu trong tay, nhắm chuẩn thời gian kéo dây từ trong hồ lên, chú cá khẽ quẫy mình trên móc câu tạo thành độ cong rất nhỏ, bọt nước trong suốt bắn ra bầu không khí khô ráo, tia nắng vàng xuyên thẳng qua những bọt nước, phản xạ lại ánh sáng lóa mắt nhạt màu.
Hình ảnh xinh đẹp chỉ lướt qua trong nháy mắt, nhưng Lâm Hòa Tây vẫn chống má xem rất vui vẻ.
Du Trùng vẫn ngồi yên trên ghế không nhúc nhích, quay đầu muốn gọi cậu cầm vợt đi vớt cá, chỉ nhìn thấy hàng mi dài khẽ cong lên, đôi con ngươi sáng lấp lánh nhìn về phía trước, anh vô thức dừng lại. Chỉ trong một giây ngắn ngủi mà anh lại không tài nào nhớ ra lời mình đang định nói.
Cũng may Lâm Hòa Tây nhanh chóng hồi thần lại, lập tức nhận ra điều gì đó, vội cầm chiếc vợt dưới chân Du Trùng lên, bước mấy bước xuống dưới dốc, gỡ cá ra cho vào trong vợt. Sau khi gỡ bốn năm con cá cho anh, cậu dần mất sạch hứng thú đứng xem câu cá.
Nhưng ngồi xổm lâu dễ bị tê chân, Lâm Hòa Tây khẽ khép mắt ngáp một cái rồi đứng dậy đi sang bên cạnh. Người bên hồ nhiều hơn so với lúc bọn họ đến, Lâm Hòa Tây chậm rãi đi dạo dọc theo bờ hồ, đi được hơn chục mét, nhìn thấy bên hồ có một giá vẽ không người.