Chương 22: Lên tầng lấy thuốc
***
Cuối cùng, Lâm Hòa Tây phải cam đoan hết lần này tới lần khác sẽ không tiếp xúc thân mật với Du Trùng, còn thiếu điều lập tức tự tay viết bản cam đoan nữa thôi thì anh mới nghiêm mặt bỏ qua.
Lâm Hòa Tây mượn điện thoại Du Trùng gọi lại cho Dương Quyển, nhờ cậu ta báo danh cuộc thi Tiếng Anh cấp 6 cho mình. Rồi dùng điện thoại của mình chuyển phí báo danh cho Du Trùng, sau đó nhờ anh chuyển lại.
Nói thật thì cậu cũng không muốn báo danh mấy, chẳng qua giáo viên hướng dẫn thúc giục hết lần này tới lần khác trong nhóm lớp, thậm chí còn gọi điện thoại riêng cho cậu, yêu cầu rõ ràng tất cả những người đã qua kỳ thi Tiếng Anh cấp 4 đều phải tham gia.
Bị giáo viên gọi điện thoại giục tới phát phiền, cậu nghĩ tới nghĩ lui, dù sao cũng chỉ tốn thêm mười đồng phí báo danh mà thôi, đến lúc ấy không đi thi thật cũng được, vậy nên cậu mới đồng ý.
Dù sao hôm diễn ra cuộc thi Tiếng Anh cấp 4, người cầm thẻ căn cước và thẻ dự thi của cậu xuất hiện trong trường thi cũng không phải là cậu.
Nếu truy rõ nguồn gốc nguyên nhân mà cậu đạt điểm cao trong kỳ thi Tiếng Anh cấp 4 thì phải bắt đầu nói từ Ninh Nam.
Lúc ấy lãnh đạo của Học viện yêu cầu bắt buộc mỗi sinh viên đều phải báo danh, Lâm Hòa Tây đã nộp tiền báo danh rồi nhưng không định đi thi. Khi số phòng và số chỗ ngồi được công bố, trùng hợp rằng cậu và Ninh Nam được phân tới cùng một phòng thi và ngồi gần nhau.
Ninh Nam không chỉ muốn thi, còn có ý định gian lận điểm số. Nhờ người thi hộ mà bị phát hiện sẽ có nguy cơ bị phạt, Ninh Nam nghĩ ra kế khác, quyết định tìm người thi hộ Lâm Hòa Tây, sau đó lợi dụng ưu thế từ vị trí chỗ ngồi của hai người để gian lận.
Nếu như thi hộ thất bại cũng chỉ bị phạt hủy bỏ bài thi lần này và cơ hội thi lần sau. Với trình độ tiếng Anh của Lâm Hòa Tây mà nói, có lẽ sẽ chẳng bao giờ cậu dùng tới những cơ hội kia. Bởi vậy cậu cũng không nghĩ nhiều mà cho mượn thẻ căn cước luôn.
Không ngờ người kia chẳng những không bị phát hiện mà ngược lại còn thay cậu thi qua Tiếng Anh cấp 4 với điểm số cao.
Dứt ra khỏi dòng suy nghĩ rời rạc, cậu tắt điện thoại trả lại cho Du Trùng.
Quả nhiên, anh nhìn cậu với vẻ mặt săm soi và nghi ngờ:
– Cậu qua kỳ thi cấp 4 á?
Nghe vậy, Lâm Hòa Tây khẽ nhếch môi môi, không trả lời vào vấn đề:
– Cậu không tin tôi có thể qua à?
Du Trùng khẽ cười nhạo:
– Vậy cậu nói với tôi cậu qua kiểu gì?
Lâm Hòa Tây nói thẳng:
– Người khác thi hộ tôi.
Quả nhiên Du Trùng không nói tiếp, khuôn mặt thoáng qua vẻ ghét bỏ.
Thấy vậy, Lâm Hòa Tây cũng không tốn lời giải thích, chỉ thầm nghĩ trong bụng, ấn tượng của Du Trùng về cậu lại kém thêm nữa rồi.