Chương 19: Ở dưới phòng cậu.
***
Du Trùng cúi người bước vào trong xe, vươn tay ấn vang còi.
Âm thanh bén nhọn ngân dài trên con đường đêm tĩnh lặng, Lâm Hòa Tây nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc xe của Du Trùng đang đỗ bên đường.
Cậu cầm điện thoại đứng dậy, treo túi thuốc lên cánh tay, đi xuyên qua đường cái hướng về chiếc xe đang đỗ.
Chờ khi lên xe, nhìn thấy ánh mắt của Du Trùng qua gương sau, Lâm Hòa Tây mới nghe thấy anh hỏi với giọng điệu không rõ hàm ý:
– Tại sao cậu không về trước?
Cậu không trả lời ngay mà chậm rãi dời mắt đi, cúi đầu nhìn hình ảnh Game over hiển thị trên màn hình điện thoại, sau đó mới tiếc nuối ngẩng đầu lên.
Cậu nghĩ ngợi rồi nói:
– Chuyện này à… trong lúc đợi cậu tôi có chơi mấy ván. Chơi xong mới phát hiện đã qua nửa tiếng từ lâu rồi. Sau khi nhà hàng đóng cửa thì tôi đi sang phía đối diện gọi xe, xe còn chưa tới thì cậu đã tới trước rồi.
Cảm xúc phức tạp kỳ lạ trong lòng thoáng cái bay sạch, Du Trùng dời mắt đi, khởi động xe đồng thời trầm giọng châm chọc:
– Tay đã bị bọc như thế kia rồi còn thảnh thơi chơi game à.
Cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt cảm xúc của anh, Lâm Hòa Tây đăm chiêu nhìn góc nghiêng khuôn mặt anh:
– Cậu sẽ không cho rằng tôi vẫn ngồi đây đợi cậu đấy chứ?
Du Trùng tức tới bật cười.
– Tôi đâu có nói vậy.
Lâm Hòa Tây tốt tính hùa theo anh:
– Đúng, đúng, đúng, cậu không nói vậy. Vậy thì, – Cậu thả lỏng người dựa vào sau ghế, híp mắt lại giống như một con mèo lớn lười biếng, giọng điệu lộ vẻ tò mò rất rõ ràng – Vậy tại sao cậu phải quay lại?
Du Trùng im lặng.
Anh không định nói dối với Lâm Hòa Tây, cũng không định giải thích với cậu. Dựa theo tính cách xấu của cậu, phải trên 50% là cậu sẽ đắc ý, được đà lấn tới.
Nhưng nằm ngoài dự đoán, chẳng những Lâm Hòa Tây không vạch trần anh mà còn tươi cười nhìn anh qua gương xe, chủ động mở miệng giải vây cho anh:
– Đi đường này về trường nhanh hơn hả?
Du Trùng ngừng một lát sau đó mới nói:
– Đúng.
Về tới khu đại học, thời gian hiển thị trên điện thoại đã quá mười một giờ. Du Trùng dừng xe ở cổng phía Nam, nhắc cậu xuống xe.
Lâm Hòa Tây vẫn ngồi yên trên xe không di chuyển:
– Đã quá thời gian đóng cửa ký túc rồi. – Cậu chống cằm thở dài – Sau khi cô quản lý ký túc đi ngủ sẽ không ra ngoài mở cửa nữa đâu.
Du Trùng không nói gì, cũng không hỏi cậu định đi đâu qua đêm, mà lái xe thẳng ra ngoài cổng trường.
Nhận ra đang trên đường tới bãi đỗ xe của khu chung cư Thành Nam, Lâm Hòa Tây không nhịn được đùa cợt: