Chương 18: Định trả lại cậu đấy
***
Khi đi ngang qua mấy tên nằm ngã dưới đất, gã du côn tức giận mất khống chế đạp một cái:
– Bọn ngu, còn không đứng dậy cho tao.
Mấy tên côn đồ bị đánh mặt mũi bầm dập bò dậy, móc cây côn gỗ ở đống rác dưới đất lên, xông vào nhập cuộc. Bọn họ không quan tâm Du Trùng nữa mà hướng thẳng về phía Lâm Hòa Tây.
Lâm Hòa Tây thừa sức giải quyết mấy tên côn đồ, nhưng còn phải đề phòng gã đầu đinh đâm cậu từ phía sau. Du Trùng bước tới giúp cậu chặn cây gậy mà tên côn đồ đánh tới, đúng lúc Lâm Hòa Tây giơ chân đạp vào tên còn lại, ngoảnh đầu nói cảm ơn anh. Còn chưa nói xong câu cảm ơn, lại thoáng thấy ánh mặt trời chói mắt phản xạ lại từ mảnh thủy tinh sắc bén đang đâm xuống vị trí huyệt thái dương của cậu.
Cậu cúi người, né ra phía sau Du Trùng.
Bất ngờ trở thành lá chắn của cậu, Du Trùng vừa giật mình vừa tức giận, nhưng vẫn ra tay cản chai thủy tinh vỡ có sức sát thương lớn thay cho cậu.
Lâm Hòa Tây yên lòng giao tên đầu đinh cho anh, sau đó xoay người lại giúp anh xử lý mấy tên côn đồ xung quanh.
Tên đầu đinh đánh nhau ngoan độc hơn mấy tên đàn em rất nhiều, nhìn thấy Du Trùng đỡ được đòn đánh bằng chai thủy tinh, gã không cho anh cơ hội thở lấy hơi, lập tức vung nắm đấm tới.
Du Trùng đẩy văng cánh tay cầm chai thủy tinh, nghiêng người tránh cú đấm xé gió, ngoảnh mặt lại lạnh lùng đá bay người đang lẳng lặng đi tới phía sau. Bởi vậy, giây phút nghe thấy tiếng gió lạnh lướt qua bên tai, anh đã không kịp né tránh chai thủy tinh mà đầu đinh đâm thẳng xuống vai anh.
Du Trùng điều chỉnh lại tư thế đứng chỉ trong giây lát, muốn giảm tối đa diện tích và độ sâu của vết thương. Chỉ trong nháy mắt, anh nhìn thấy một cánh tay vắt ngang qua, dán chặt vào sống lưng anh, giúp anh đỡ lấy chai thủy tinh vỡ kia.
Tiếng chai thủy tinh vỡ vụn pha lẫn với tiếng đâm vào da thịt vang lên bên tai, vừa vang dội lại vừa nặng nề. Du Trùng khẽ nhướng mày, khuôn mặt thoáng qua vẻ giật mình.
Anh cầm lấy tay phải không bị thương của Lâm Hòa Tây, gấp gáp kéo cậu về sau mình. Sau đó vung tay lên đấm thẳng vào giữa mũi và gò má đầu đinh, khiến gã ngã ngửa ra đất.
Thấy gã ngã xuống còn muốn bò dậy, Lâm Hòa Tây thuận thế bước lên trước, bồi thêm hai đạp vào phần giữa bụng và ngực.
Nhóm du côn đã chẳng còn sức lực, bấy giờ mới tỏ ra sợ hãi, vội vàng nâng tên đầu đinh cầm đầu đã xụi lơ dậy, cuống cuồng chạy trốn.
Du Trùng nhìn cánh tay còn đang nhỏ máu buông thõng bên người Lâm Hòa Tây, cau chặt mày:
– Tôi tự muốn đánh nhau, cậu không giúp tôi cũng không sao hết.
Lâm Hòa Tây cười cong môi, như thể chẳng để tâm tới vết thương nào, cậu nói qua loa:
– Coi như tôi trả lại cho cậu.