Chương 13: Đi mượn quần áo.
***
Phòng của Du Trùng ở phía cuối hành lang, Lâm Hòa Tây đi dọc theo đường đi đếm số phòng tìm tới nơi, giơ tay gõ cửa phòng anh.
Đợi một vài giây không có người ra mở cửa, Lâm Hòa Tây lại chậm rãi gõ thêm mấy tiếng nữa. Cách tấm ván cửa, trong phòng vẫn không có động tĩnh gì.
Tưởng anh không có trong phòng, Lâm Hòa Tây định quay về, nhưng lại liếc nhìn thấy tấm thẻ phòng bị người nhét vào khe cửa. Cậu cụp mi nhìn lướt qua rồi mới cúi người rút lấy tấm thẻ kẹp trong khe cửa ấy.
Đúng lúc này cánh cửa phòng trước mặt lại được mở ra từ bên trong, đôi chân dài thẳng xuất hiện trước mắt cậu, giọng mất kiên nhẫn của Du Trùng truyền tới từ trên đỉnh đầu:
– Tôi không cần bất cứ dịch vụ nào hết.
Lâm Hòa Tây đang khom người chợt sững lại, cậu cầm lấy tấm thẻ phòng, đứng thẳng dậy cười toe và cao giọng nói:
– Phục vụ kiểu gì?
Nhìn rõ gương mặt của Lâm Hòa Tây, sắc mặt Du Trùng hơi bớt giận, nhưng lại nhớ tới chuyện không vui xảy ra vào vài tiếng trước cho nên cũng không thể cho cậu sắc mặt dễ nhìn:
– Có chuyện gì?
– Có chứ. – Cậu nghiêm túc gật đầu – Có thể cho tôi vào trong không?
Du Trùng nghe vậy, cẩn thận híp mắt nhìn:
– Có việc gì thì đứng ngoài nói.
Không nói có việc gì, Lâm Hòa Tây chỉ cụp mi nhìn tấm thẻ trong tay mình, giơ nó lên cao, nói:
– Có người quấy rầy cậu à?
Du Trùng làm ra vẻ mặt phiền phức.
Lâm Hòa Tây cong ngón tay bắn tấm thẻ trong tay, chân thành nói với anh:
– Tôi giải quyết giúp cậu.
Du Trùng lạnh lùng từ chối:
– Không cần.
Lâm Hòa Tây nhún vai vẻ tiếc nuối rồi mới nói lý do mình tới đây.
Đương nhiên là không muốn cho cậu mượn quần áo, Du Trùng vươn tay ra định đóng cửa:
– Đi mượn người khác đi.
Lâm Hòa Tây vội vàng vươn tay ra cản lại. – Nhưng tôi còn có thể mượn ai được đây? – Lâm Hòa Tây trưng ra vẻ mặt buồn bã hợp hoàn cảnh – Trong số những người ở đây tôi chỉ thân với cậu nhất.
Du Trùng nhìn cậu bằng ánh mắt nặng nề, bị năng lực đổi trắng thay đen và ăn nói linh tinh của cậu hành cho đau cả đầu:
– Tại sao tôi không biết tôi trở thành người thân với cậu nhất từ khi nào nhỉ?
Lâm Hòa Tây giơ ngón tay ra chuyên chú đếm, kể từng chuyện cho anh nghe cứ như thật, cuối cùng còn tổng kết:
– Cậu coi Lâm Đông là em trai đúng không? Lâm Đông cố ý không nói với tôi chuyện phải qua đêm ở khách sạn, còn suýt chút nữa đã hại tôi tối nay chỉ có thể ngủ trong xe. Lẽ nào người làm anh trai như cậu không nên giúp cậu ta thu dọn cục diện rối rắm sao?