THÁNG NGÀY BỊ ÉP LIÊN HÔN VỚI THÁI TỬ ĐỊCH QUỐC
Chương 81
Edit: Mimi – Beta: Chi
****
Nghe giọng nói đầy tủi thân cùng ấm ức của người nọ, Hàm Sênh lập tức tỉnh lại, vùng người ngồi dậy. Động tác quá nhanh khiến hắn bị váng đầu, phải nhờ đối phương đỡ mới ổn định được. Sau khi ngồi vững, hắn vội vàng lên tiếng hỏi: \”Bị thương ở đâu?\”
\”Gặp thích khách.\” Chắc chắn Hàm Sênh đã ổn, Trạm Trinh mới trụ vững một chân, xoay hông lại cho đối phương xem: \”Đây này.\”
Mùi máu tươi xộc vào khoang mũi, Hàm Sênh thấy hơi khó chịu, nhíu mày bảo: \”Sâu quá, mau truyền Thái y đi.\”
\”Sai Như Ý lấy thuốc đi, ngươi giúp ta bôi là được.\”
Hàm Sênh nhìn vẻ mặt kiên quyết của người kia, bất đắc dĩ xuống giường bảo Như Ý mang băng gạc tới rồi quay sang hỏi Trạm Trinh: \”Chẳng phải võ công của ngươi đệ nhất thiên hạ à? Sao hôm nay lại để bị thương thế?\”
Trạm Trinh mở rộng vạt áo, đáp: \”Không phải cô gia kém cỏi, mà là Thanh Dung đột nhiên lên cơn điên, nhào tới chắn kiếm cho cô gia. Vì cứu nàng ta nên cô gia mới bị thương.\”
Hàm Sênh đè nén cảm giác khó chịu để bôi thuốc cho hắn, nghe xong lại có chút hoài nghi: \”Nàng chắn kiếm cho ngươi?\”
\”Ừ.\” Trạm Trinh nói: \”Được cô gia cứu mà nàng ta còn không biết tốt xấu, trách cô gia kéo hỏng tóc nàng ta, tóc quan trọng hay mạng quan trọng hả?\”
Hàm Sênh quấn băng gạc quanh thắt lưng Trạm Trinh, mùi máu tươi bớt nồng, cảm giác khó chịu cũng vơi đi, mặt hắn lại càng lộ rõ vẻ hoài nghi: \”Ngươi kéo tóc nàng?\”
\”Nàng đưa lưng về phía cô gia, cô gia thuận tay kéo một cái.\” Trạm Trinh quan sát sắc mặt của Hàm Sênh, cân nhắc xem hành động của mình có gì khả nghi không, lại nói: \”Cô gia không cố ý.\”
\”Ừ.\” Hàm Sênh nhịn cười, tiếp lời: \”Đối với nữ hài tử phải dịu dàng, đừng đường đột quá.\”
Trạm Trinh nhướn mày: \”Cô gia không vạch trần trò hề của nàng ta đã là quá tử tế rồi.\”
\”Ngươi đấy.\” Động tác dang tay quấn băng lại như ôm ấp, gương mặt chăm chú cùng hàng mi rũ xuống đầy hiền dịu của Hàm Sênh cũng ở rất gần, Trạm Trinh cảm thấy vô cùng ngứa ngáy. Hắn không nhịn được, vươn tay kéo người nọ sát lại, hôn nhẹ. Hàm Sênh nhanh chóng rụt người, giữ chặt khuỷu tay hắn, hỏi: \”Ngươi chẳng đau chút nào đúng không?\”
Trạm Trinh không dám lưu manh nữa, đứng đắn đáp: \”Đau, rất đau là đằng khác.\”
\”Thế thì trong khoảng thời gian tới ngươi hãy ngoan ngoãn chút đi, đừng nghĩ đến những thứ không nên.\”
\”Thứ gì không nên nghĩ?\”
\”Ví dụ như ta, chính là thứ mà ngươi không nên nghĩ.\”
\”Thế thì cô gia không đau nữa…\” Trạm Trinh lại hôn Hàm Sênh: \”Nghĩ đến ngươi lập tức hết đau.\”
Khi hai người bọn họ cười đùa vui vẻ, Thanh Dung đang ngồi chải tóc trước gương đồng. Sắc mặt nàng xanh mét, nhìn chằm chằm nhúm tóc rụng trượt xuống theo những ngón tay. Trạm Trinh thật sự không nể tình, mạnh mẽ kéo đứt rất nhiều tóc của nàng. Thanh Dung chậm rãi hít vào một hơi, nét mặt bắt đầu vặn vẹo.