[Đam Mỹ/Hoàn] Tháng Ngày Bị Ép Liên Hôn Với Thái Tử Địch Quốc – Kiều Bệ – Chương 80 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Tháng Ngày Bị Ép Liên Hôn Với Thái Tử Địch Quốc – Kiều Bệ - Chương 80

THÁNG NGÀY BỊ ÉP LIÊN HÔN VỚI THÁI TỬ ĐỊCH QUỐC

Chương 80

Edit: Mimi – Beta: Chi

****

Trước giờ Trạm Trinh vẫn luôn như vậy, nghĩ gì thì sẽ quyết định làm luôn. Hàm Sênh cảm thấy đây cũng là một cách để kéo dài thời gian. Chẳng qua muốn hắn giả vờ mang thai ngay lập tức thì thật sự rất khó. Nói chung, hắn cứ cảm thấy xấu hổ và mất mặt.

\”Còn có cả dấu hiệu ăn nhiều và thích ngủ nữa này?\” Trạm Trinh nói đùa: \”Không chừng Sênh Nhi của chúng ta đã thật sư mang thai rồi? Để tướng công sờ thử xem.\”

Hắn thò tay về phía bụng Hàm Sênh, lập tức bị đối phương gạt phắt đi, còn mắng: \”Lại không đứng đắn rồi.\”

Dứt lời, Hàm Sênh đứng dậy định bỏ đi, song lại bị Trạm Trinh ôm chặt. Nam nhân thân mật cọ lên má hắn, nhìn hắn không chớp mắt, sâu trong đôi con ngươi tràn ngập ấm áp, dịu dàng.

Hàm Sênh bị nhìn đến mất tự nhiên, mềm giọng hỏi: \”Sao vậy?\”

\”Sênh Nhi phải chịu ấm ức rồi.\” Trạm Trinh thấp giọng nói, lại đặt lên khóe môi người nọ một nụ hôn.

Nụ hôn tựa chuồn chuồn lướt nước kia thiếu đi vài phần lưu manh, nhưng lại mang theo rất nhiều thâm tình và cả sự xót xa.

Hàm Sênh sửng sốt.

Giây tiếp theo, cảm xúc trong lòng hắn chợt xông lên hốc mắt. Hắn cúi đầu, sống mũi cay cay, nước mắt chợt rơi xuống như mưa.

Hàm Sênh vội giơ tay định lau mặt, lại bị Trạm Trinh giữ lại. Nam nhân dịu dàng hôn nửa bên mặt của hắn, đôi mắt như ngưng tụ một tầng sương: \”Sênh Nhi ngoan, đừng khóc, cô gia sẽ đau lòng lắm.\”

Hàm Sênh hé miệng, giọng nói mỏng nhẹ pha lẫn từng tiếng nghẹn ngào: \”Chẳng có gì là ấm ức cả… Không bị diệt quốc, còn có cơ hội sống sót, đều nhờ vào lòng từ bi của ngươi.\”

\”Từ xưa đến nay, mạnh được yếu thua luôn là chân lý.\” Ánh nến rọi vào đôi mắt hắn, chiếu sáng giọt nước mắt ngấp nghé chuẩn bị trào ra. Hắn chăm chú nhìn Trạm Trinh, tiếp tục nói: \”Ta biết, đây là một cuộc trao đổi công bằng… Nhưng ngươi, ngươi sẽ không thể nào hiểu được.\”

Giọt nước mắt kia lăn dài trên má, cảm xúc khó khăn lắm mới ổn định được của Hàm Sênh lại bắt đầu phập phồng lên xuống. Hắn nói: \”… Nỗi ấm ức của ta, ngươi… cũng không thể nào thấu đâu.\”

Trạm Trinh ra sức ôm ghì người kia vào lòng.

Khi có ý định thành thân với Hàm Sênh, Trạm Trinh chưa từng nghĩ ngợi nhiều. Lúc Hàm Sênh bại lộ thân phận, hắn cũng chỉ cảm thấy tôn nghiêm của mình bị khiêu khích, thật muốn nhẫn tâm giết chết đối phương.

Nhưng càng ở bên nhau, Trạm Trinh lại càng yêu Hàm Sênh, yêu đến mức chỉ muốn nhốt hắn lại, không nỡ để hắn chịu khổ, lại nghĩ, để hắn rời đi cũng là một chuyện đáng mừng.

Trạm Trinh vẫn luôn cho rằng mình đã cho Hàm Sênh rất nhiều, cũng cảm thấy mình đã hết lòng chiều chuộng đối phương. Nhưng càng chiều, hắn lại càng muốn chiều thêm chút nữa. Hàm Sênh ngoan ngoãn không tranh không đoạt, không quậy không phá, ngược lại khiến hắn càng thêm đau đớn trong lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.