BẠN ĐANG ĐỌC
(*) Các lỗi trong quá trình edit ngày xưa đã được chỉnh sửa bên WordPress, nếu mọi người muốn đọc bản chỉnh sửa hay có góp ý gì thì qua bên WordPress cmt hoặc FB Góc nhỏ của Moè nhắn tin giúp mình nhé ;;-;; Vì Watt mình ít check thông báo và cũng ít…
\”Hả!?\” Vẻ mặt hai người đầy kinh ngạc: \”Buổi tối? Vì sao?!\”
Nếu không phải vừa rồi Úc Dạ Bạc dẫn bọn họ chạy trốn thành công dưới móng vuốt nữ quỷ, phỏng chừng bọn họ đã dán đầy dấu \”???\” giữa trán cậu.
Ban ngày ban mặt tốt xấu gì còn có chút hạn chế, buổi tối là khoảng thời gian con quỷ nhỏ kia được tự do hoàn toàn, tùy thời đều có thể rời khỏi phòng 804. Bây giờ lên đó khác gì tự đâm đầu vào chỗ chết? Có khi còn chưa đến 804 đã đi chầu các cụ.
\”Đúng là vì buổi tối nó sẽ rời đi nên chúng ta mới có cơ hội.\”
Úc Dạ Bạc đứng dậy, vừa lúc ánh nến hắt lên mặt cậu xua tan bóng tối, vốn là khuôn mặt nhu hòa tinh tế bỗng trở nên soái khí ngút trời, khiến người khác không sao rời mắt được.
\”Nhân lúc cô bé đi chỗ khác chúng ta có thể lên phòng 804 tìm manh mối.\”
\”Nhưng làm sao chúng ta biết con bé rời đi lúc nào?\” Đổng Hạo mới nói phân nửa, Phương Phương chợt ngộ ra: \”Từ từ, tôi biết rồi!!\”
\”Có thể nhìn đèn!\” Phương Phương kích động nói: \”Cô bé đó đi đến tầng nào đèn tầng đó sẽ tắt, chỉ cần nhìn đèn tắt ở đâu là chứng tỏ cô bé ở đó!\”
Đổng Hạo: \”Nhưng tốc độ của con bé quá nhanh, nếu con bé đột nhiên quay lại thì chúng ta sẽ không có thời gian phản ứng, vả lại như thế quá bị động.\”
Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu đêm nay nó không di chuyển?
\”Mọi người quên quỷ nhỏ còn có quy luật hoạt động à? Ban ngày nó ở phòng 804, buổi tối sẽ chủ động tìm nơi có âm thanh và ánh đèn, đây chắc hẳn là quy tắc trò chơi đặt ra.\”
Giọng Úc Dạ Bạc rất khẽ, rất bình tĩnh, không hiểu sao khiến người khác cảm thấy thanh tao kỳ ảo khó nói thành lời.
Theo thói quen làm streamer game, lời này giống như giải thích cơ chế của phó bản, câu từ nhả ra sắp xếp rõ ràng rành mạch: \”Hơn nữa nếu quan sát của tôi không nhầm thì trình độ trí lực của quỷ nhỏ không cao.\”
Tục xưng thiểu năng.
\”Vừa nãy nó thông qua mắt mèo lén nhìn vào trong phòng, ban đầu có thể do bị ánh sáng của ngọn nến hấp dẫn nhưng sau khi bị che khuất lại lựa chọn rời đi. Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh dưới tình huống quỷ nhỏ không thấy ánh sáng sẽ mặc định nơi đó không có người. Bên cạnh đó lúc phá cửa cũng chẳng thấy nó có phương pháp dùng não nào.\”
\”Bởi vậy chúng ta có thể lợi dụng những đặc điểm này để khống chế phạm vi hoạt động của nó.\” Úc Dạ Bạc nói xong liếc mắt nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Đổng Hạo và Phương Phương, chỉ có thể nói rõ hơn một chút: \”Ánh sáng và tiếng động chúng ta có thể chủ động tạo ra, kế điệu hổ ly sơn, hiểu không?\”
Hai người đồng thời bừng tỉnh, bấy giờ mới đuổi kịp suy nghĩ của Úc Dạ Bạc: \”Ý cậu muốn nói chúng ta tạo tiếng động dẫn con bé đó đi ra chỗ khác, sau đó lẻn đi lên?\”
\”Không sai, vừa nãy bà Lý cũng nói chỉ có âm thanh quá lớn hoặc ánh đèn mới có thể dẫn quỷ nhỏ đến. Bây giờ chúng ta đứng trong phòng dùng âm lượng nói chuyện bình thường đều không có chuyện gì, tôi đoán tiếng động làm đèn cảm ứng ngoài hành lang sáng chính là giới hạn.\” Úc Dạ Bạc dùng ngón tay mân môi, theo thói quen cắn nhẹ.