BẠN ĐANG ĐỌC
Tác giả: Tô Cảnh Nhàn
Editor: Mập Mạp Tròn Vo
Tình trạng convert: Hoàn
Nguồn convert, RAW: Khotangdammy
Tình trạng edit: Hoàn
Khả năng có hạn, cái nào khó edit quá hơi bung lụa mong mọi người bỏ qua cho.
Tags:
[Thụ xinh đẹp, bên ngoài lạnh lùng…
#1v1
#dammy
#danmei
#hoàn
#ngọt
#sung
#tinhtế
Tác giả: Tô Cảnh Nhàn
Editor: Mập
————————————————————————-
Mai Tiệp Lâm thầm nghĩ mình chẳng cần khoe thì toàn quân Viễn Chinh cũng biết cô sắp thành phú bà giàu nhất rồi.
Cô sờ cằm, bắt đầu phát sầu: sau khi nhận tiền có người đến vay liệu nên cho mượn không nhỉ?
Nan đề của người giàu!
\”Sao có cảm giác cậu nhàn vậy Phá Quân? Không phải đang hỗ trợ điều khiển cơ giáp hả?\” Mai Tiệp Lâm hào phóng nhắc nhở: \”Loại lời nói này đừng nói nữa, mắc công chỉ huy bắt cậu tắt máy à.\”
\”Là trí tuệ nhân tạo, tôi có thể làm nhiều việc cùng lúc.\” Phá Quân đáp nửa câu đầu, sau đó chợt nhận ra: \”Cảm ơn tiểu thư Mai Tiệp Lâm đã nhắc nhở. Hóa ra là trường hợp này, tôi hiểu rồi. Chẳng trách mỗi lần thế chỉ huy đều cấm tôi vào phòng nghỉ, phòng chỉ huy.\”
Kênh thông tin tĩnh lặng lần 2.
Mấy cái này… lộ ra tin tức khó lường nào đó he?
Mai Tiệp Lâm lập tức bịt tai lại: \”Nếu bây giờ tôi nói tôi không nghe thấy, không biết gì còn tác dụng chứ? Chỉ huy có tin không?\”
Duy Nhân yếu ớt hỏi: \”Chính cô tin sao?\”
\”Tôi không.\” Mai Tiệp Lâm nghiêm túc nói: \”Phá Quân, anh hai, đừng trách em không kéo hai lại, khiến hai tiến xa hơn trên con đường bị tắt máy. Má, hai nói cỡ này em không cứu hai được đâu hai!\”
Chỉ là phòng nghỉ, phòng chỉ huy…
Vừa suy nghĩ lộn xộn, Mai Tiệp Lâm vừa né tránh mấy quả pháo laser bắn tới: \”Quân Phản Loạn phản ứng rất nhanh, không nhắm chỉ huy được thì ngắm vào tôi. Trước phế tôi làm chỉ huy mất đi yểm hộ? Duy Nhân bắn một loạt tên lửa viễn trình đi, giúp tôi dẹp cái đám phi thuyền nhỏ vừa này, chặn đường quá!\”
Duy Nhân: \”Tới đây!\”
Vài giây sau, một hàng tàu địch gần Thiền Uyên lập tức bị tiêu diệt.
Đỗ Thượng nói: \”Tôi mà là quân Phản Loạn giờ tôi ngu luôn! Đang đánh ngon tự nhiên lôi cơ giáp hình người ra, gian lận thật chứ!\”
Khóe môi Mai Tiệp Lâm cong lên, cô cười ngạo nghễ: \”Gian lận đã quá trời! Trong mắt Trí giả thì pháo đài không gian giống như một bức tường sắt, ngay cả một con muỗi cũng không thể bay qua nên muốn kéo chúng ta vào phạm vi hoạt động của pháo đài. Không nghĩ đến bên ngoài bị phá, thành lũy còn bị bắn rụng từng cái, tức chết luôn!\”
\”May mắn là tôi và chỉ huy cùng phe!\” Trán Đỗ Thượng đổ mồ hôi, sôi máu lên bèn rủ Mai Tiệp Lâm buôn dưa: \”Tôi đề nghị sau khi đánh xong, kêu chỉ huy cấp một chiếc phi thuyền, đi tìm khoáng thạch khắp cái cõi vũ trụ này.\”
\”Ha ha ha, ý hay!\” Tóc hime lắc lư theo chuyển động Mai Tiệp Lâm: \”Quặng mới được phát hiện trên hành tinh vô danh có thể hỗ trợ nhảy cơ động và cơ giáp hình người. Nếu chúng ta dạo vài vòng có lẽ Tháp Trắng và Liên Minh sẽ tặng cho chỉ huy biểu ngữ cảm ơn vì đã giải quyết được vấn đề năng lượng của một số công trình nghiên cứu khoa học!\”