[Đam Mỹ/Hoàn] Gả Cho Nhiếp Chính Vương – Phù Phong Lưu Ly – Chương 69: Tiết Trùng bị bắt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Gả Cho Nhiếp Chính Vương – Phù Phong Lưu Ly - Chương 69: Tiết Trùng bị bắt

Edit: Vô Tình

Beta: Linh

Tin tức này tới quá mức đột ngột, nhưng cũng nằm trong dự kiến, kinh hỉ qua đi Tiết Vân Chu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tùy ý lau mặt, xoay người giao Hạ Cẩn cho bà vú, lại bế Hạ Luật lên đánh vào mông nó một cái, mắng một câu \”Thằng quỷ này\” rồi mới giao cho Dư Khánh bên cạnh.

Sau khi Hạ Uyên vẫy lui người khác, Tống Toàn mới nói rõ sự việc từ đầu đến cuối.

Khang gia quả thật là bị tri phủ đại nhân lục soát từ sáng sớm, hơn nữa còn thật sự tìm được bảo vật. Người của Tống Toàn cho rằng tri phủ sẽ phái tâm phúc giao bảo vật cho Tiết Trùng, đã chuẩn bị theo dõi bất cứ lúc nào, không ngờ Tiết Trùng lại đích thân tới lấy.

Có thể thuận lợi bắt được Tiết Trùng ít nhiều cũng nhờ có mấy bức họa của Cao Tử Minh cung cấp. Tiết Trùng lấy thân phận tiểu thương giao thức ăn để vào phủ của tri phủ đại nhân từ cửa sau, tự cho là thần không biết quỷ không hay, không ngờ gương mặt dịch dung bị người nhận ra, sau khi rời đi không bao lâu thì bị bắt, có thể nói là bắt cả người lẫn tang vật.

Hạ Uyên hỏi: \”Xác định lần này không bắt sai người?\”

\”Hẳn là sẽ không.\” Tống Toàn lắc đầu: \”Lớp mặt nạ đã bị bóc ra, đúng là Tiết Trùng không thể nghi ngờ.\”

Tiết Vân Chu nói: \”Đợi người áp giải về thì giao cho Vân Thanh, là thật hay giả hắn nhìn sẽ biết rõ ràng.\”

Hạ Uyên gật đầu, lại hỏi: \”Người đâu?\”

Tống Toàn trả lời: \”Đang trên đường áp giải về Thanh Châu, ngoài sáng trong tối đều có người trông coi đề phòng chạy thoát, cũng đề phòng có người tới cứu. Hơn nữa lần này bắt Tiết Trùng không kinh động bất cứ ai, trong thời gian ngắn sẽ không có người phát hiện Tiết Trùng mất tích, cho dù có cũng sẽ không thể nghi ngờ đến Yến Vương phủ.\”

Hạ Uyên vừa lòng gật đầu.

Sau khi Tống Toàn cáo lui, Tiết Vân Chu thở dài một hơi, Tiết Trùng quả thực chính là tai họa lớn trong lòng cậu, hiện giờ đã giải quyết triệt để, cảm thấy gân cốt cả người khoan khoái hơn không ít, chỉ là nghĩ tới ông ngoại vẫn còn ở trong đại lao, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

Hạ Uyên nhìn ra suy nghĩ của Tiết Vân Chu, vươn tay sờ gáy cậu: \”Bảo vật mà Tiết Trùng tự mình đến lấy có lẽ là thánh chỉ, nếu có thể thuận lợi tìm được thánh chỉ thì tri phủ sẽ không làm khó ông ngoại, hơn nữa học trò và bạn cũ của ông ngoại có không ít người, những người đó cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.\”

Yến Vương phủ cũng đang nghĩ cách cứu người, trong lòng Tiết Vân Chu an tâm một chút, lại cau mày cảm thán: \”Tâm của ông ngoại cũng thật lớn, đã sớm nhắc nhở ông rồi, thế mà ông lại không giấu kĩ thánh chỉ. Nhưng mà không giấu kĩ cũng may mắn, nếu không thì ông đã phải chịu nỗi khổ da thịt rồi.\”

\”Chờ bọn họ áp giải Tiết Trùng tới, chúng ta có thể nhìn thấy thánh chỉ tròn méo ra sao rồi.\”

Mắt Tiết Vân Chu sáng rực, gật đầu liên tục, hai người hiện đại bọn họ rất không có nghị lực mà vứt bỏ mặt mũi, chờ được xem trộm cơ mật.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.