Chương 47
Chuyển ngữ: Canmilia
Chỉnh sửa: Mây Xanh
Hai người mang suy nghĩ của riêng mình đứng dưới tán cây, đột nhiên di động của Trình Hạ vang lên, cậu cầm lên, thấy là người đại diện Chu Nhan gọi tới thì vội vàng bắt máy: \”Alo, chị Nhan?\”
Giọng nói của Chu Nhan lộ ra vài phần nóng nảy: \”Trình Hạ, em đâu rồi? Chị vừa tới phòng em gõ cửa, không thấy ai trả lời, em không ở trong phòng sao?\”
Trình Hạ giải thích: \”Em xuống lầu học kịch bản, chị Nhan tìm em có chuyện gì ạ?\”
Từ lần trước Trình Hạ bị đâm nhập viện, mỗi ngày Chu Nhan đều vô cùng lo sợ. Cô luôn có cảm giác kỳ lạ rằng dường như Bùi tổng đặc biệt quan tâm đến Trình Hạ, cô sợ Trình Hạ va chạm vào đâu bị thương thì rất khó giải thích với Bùi tổng. Sáng sớm đến tìm Trình Hạ, trong phòng không có người, cô thật sự sợ hết hồn.
Nghe Trình Hạ nói ở dưới lầu học kịch bản, Chu Nhan mới hơi thả lỏng: \”Không có gì, chỉ muốn gọi em đi ăn sáng thôi. Bữa sáng của khách sạn ở phòng buffet lầu hai, từ bảy giờ đến tám giờ rưỡi, bây giờ em qua đó luôn không?\”
Trình Hạ nhìn Bùi Thiệu Trạch hỏi ý kiến, thấy Bùi tổng gật đầu Trình Hạ mới đáp: \”Được ạ, giờ em về liền.\”
Sau khi cúp điện thoại, Trình Hạ cười hỏi: \”Bùi tổng muốn đi ăn sáng không?\”
Bùi Thiệu Trạch: \”Ừ, chúng ta cũng nên về thôi.\” Hai người sóng vai quay về khách sạn. Đến cửa vào đại sảnh, Bùi Thiệu Trạch dừng bước, tiến tới nói nhỏ bên tai Trình Hạ: \”Tôi về phòng thay quần áo, em đến phòng ăn trước đi.\”
Trình Hạ biết Bùi tổng lo ngại điều gì, nếu hai người họ cùng đến phòng ăn bị người khác nhìn thấy khó tránh khỏi sẽ nghĩ nhiều. Trình Hạ gật đầu hiểu ý, nói với Bùi Thiệu Trạch: \”Vâng, Bùi tổng, gặp lại sau.\”
Hai người tách ra bước vào hai thang máy khác nhau trong đại sảnh, Bùi Thiệu Trạch về phòng, Trình Hạ đến lầu hai ăn sáng.
Lúc quẹt thẻ vào phòng, Bùi Thiệu Ngạn vừa mới thức dậy, đang rửa mặt. Nhìn thấy anh trai, cậu tiện tay lau nước trên mặt, nghiêng đầu hỏi: \”Anh, mới sáng sớm anh đi đâu vậy? Lúc thức dậy em không thấy anh trong phòng.\”
Bùi Thiệu Trạch đáp: \”Ra ngoài chạy bộ.\”
Anh vòng qua người em trai đi vào phòng tắm, nhanh chóng tắm xong, thay bộ quần áo thể thao, mặc quần tây và áo sơ mi vào.
Khí hậu Nam Á nóng bức, áo sơ mi anh mang theo đều là loại tay ngắn mặc thường ngày. Hôm nay không cần tham gia cuộc họp chính thức nên anh không đeo cà vạt. Khi anh ra ngoài, Bùi Thiệu Ngạn đã rửa mặt xong, đang cầm một chai xịt xịt lên người, trong không khí tràn ngập mùi thơm nhè nhẹ. Bùi Thiệu Trạch nhìn em trai mình, thuận miệng hỏi: \”Em còn nhỏ mà ra ngoài phải xịt nước hoa à?\”
\”Nước hoa?\” Bùi Thiệu Ngạn ngẩn người, nghi ngờ nhìn về phía anh lớn của mình: \”Đây là thuốc giấu mùi tin tức tố.\” Cậu nhóc lật chai lại để xác nhận, nhìn nhãn hiệu trên đó một lần nữa, cậu nói: \”Anh, dù em mua mẫu mới nhưng cũng không tới mức không nhận ra đấy chứ?\”