Chương 45
Chuyển ngữ: Dos
Chỉnh sửa: Mây Xanh
Máy bay bay hết hai tiếng đồng hồ, lúc này đèn trong cabin bật sáng, bên tai truyền tới giọng nói êm ái của nữ tiếp viên hàng không: \”Kính thưa quý khách, máy bay của chúng ta chuẩn bị hạ cánh xuống sân bay quốc tế Á An…\”
Trước kia Trình Hạ ngồi máy bay cũng toàn ngủ từ lúc cất cánh tới lúc hạ cánh. Bị tiếng thông báo đánh thức, cậu nửa tỉnh nửa mê lơ mơ mở mắt, nhanh chóng giật mình phát hiện ra – Cậu vậy mà lại dựa đầu lên vai Bùi tổng?!
Mùi tin tức tố nồng đậm độc nhất của Alpha bay vào mũi cậu, trong lúc cậu trầm mê trong mùi vị này, đã mơ thấy một giấc mơ tuyệt đẹp, nghĩ tới nội dung trong mơ, khuôn mặt Trình Hạ trở nên đỏ lựng, nhanh chóng ngẩng đầu dậy, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy thì thầm: \”Bùi tổng, xin, xin lỗi, em không cẩn thận ngủ quên mất…\”
Vẻ mặt Bùi Thiệu Trạch bình tĩnh, nói: \”Không sao.\”
Trình Hạ đỏ mặt im lặng, tim đập rộn ràng. Cậu ngủ say, không biết bản thân đã làm những gì, nhưng Bùi tổng tỉnh táo lại không đẩy cậu ra, như vậy có phải chứng minh Bùi tổng không để bụng việc cậu gần gũi không?
Ánh mắt Trình Hạ vô tình liếc thấy đôi tay đang đặt lên đùi của Bùi tổng, tay của Alpha trưởng thành thật đẹp, ngón tay thon dài mạnh mẽ, khớp tay đồng đều, nghĩ tới lúc được đôi tay này dịu dàng vuốt ve, trái tim Trình Hạ lại càng đập nhanh hơn, cậu rất rất muốn nắm lấy tay Bùi tổng, nếu như có thể mười ngón đan nhau cùng đôi tay này, không biết sẽ có cảm giác gì nhỉ?
Bùi Thiệu Trạch nhận ra ánh mắt thiếu niên dời xuống dưới, cúi thấp đầu không biết đang nghĩ gì, anh thuận miệng hỏi: \”Sao vậy?\”
Trình Hạ giật mình thu hồi tầm nhìn, đáp: \”Không, không có gì.\”
Cậu không nhịn được, mỗi lần ở bên cạnh Bùi tổng, cậu không thể nào giấu kín tâm ý của mình, muốn được cầm tay, muốn được ôm lấy… muốn được gần gũi anh hơn, thậm chí muốn hoàn toàn đánh dấu anh, chiếm hữu anh, để anh chỉ thuộc về mình mà thôi. Có lẽ đây là phản ứng của Omega khi thích một Alpha nhỉ?
Alpha bên cạnh rõ ràng là kiểu người cấm dục, tin tức tố trên người cũng toát ra sự lạnh lùng và xa cách, nhưng Trình Hạ lại cứ yêu thích một Bùi tổng như thế. Cậu tự hỏi rằng nếu bản thân đánh dấu Bùi tổng, không biết trên gương mặt ấy liệu có còn là loại biểu cảm bình tĩnh này? Thực sự rất muốn nhìn dáng vẻ anh ấy không kiềm chế được, hoàn toàn mất kiểm soát…
Mặt Trình Hạ ửng đỏ, trong đầu tự vẽ ra vô số hình ảnh giới hạn 18 .
Bùi Thiệu Trạch phát hiện mặt Trình Hạ đỏ lựng, quay đầu sang khẽ hỏi han: \”Không khỏe sao?\”
Trình Hạ tùy tiện tìm một cái cớ: \”Vâng, có thể là do máy bay hạ cánh lắc dữ quá, em hơi chóng mặt.\”
Bùi Thiệu Trạch suy nghĩ một lát, gọi nữ tiếp viên hàng không tới, khẽ nói vài câu, một lúc sau tiếp viên mang tới một đĩa kẹo bạc hà, Bùi Thiệu Trạch lấy một viên đưa cho Trình Hạ: \”Ăn một viên kẹo bạc hà đi, sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.\”