[Đam Mỹ | Hoàn] Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ | Hoàn] Đánh Dấu Ngoài Ý Muốn - Chương 42

Chương 42

Chuyển ngữ: Méo
Chỉnh sửa: Mây Xanh

Từ lúc Bùi tổng mở cửa ra, Chu Nhan cảm thấy mình như trở thành kẻ dư thừa. Bùi tổng và Trình Hạ bốn mắt nhìn nhau, cô bị kẹp ở giữa như ngồi trên bàn chông, Chu Nhan dứt khoát kiếm cớ chủ động chuồn đi: \”Bùi tổng, Trình Hạ, hai người nói chuyện trước nhé, tôi đi mua bữa sáng cho hai người.\”

Chu Nhan đi ngang qua bên cạnh Bùi tổng, Bùi Thiệu Trạch lúc này mới nhìn cô, thấp giọng nói: \”Đêm qua trông Trình Hạ cả đêm, vất vả rồi. Chuyện đã được giải quyết, cô mua xong bữa sáng thì về nghỉ ngơi trước đi, đổi người khác đến chăm sóc Trình Hạ.\”

Chu Nhan vội vàng gật đầu: \”Vâng Bùi tổng, tôi gọi chị Dung đến chăm sóc Trình Hạ.\”

Sau khi cô rời đi, Bùi Thiệu Trạch mới bước thẳng đến trước giường bệnh Trình Hạ, thấy sắc mặt Trình Hạ đã tốt hơn rất nhiều, không còn nhợt nhạt như lúc mới gặp hôm qua, rốt cuộc anh cũng yên tâm, ngồi xuống bên giường Trình Hạ.

Trình Hạ quan tâm hỏi khẽ: \”Bùi tổng, có phải đêm qua anh thức trắng không?\”

Tinh thần của Alpha trông không được tốt lắm, sau khi thức khuya trên cằm xuất hiện lác đác vài sợi râu, giọng nói khàn đặc, cổ họng như thể bị giấy ráp mài qua, rõ ràng là vô cùng khô khốc. Anh thực sự đã quá liều mạng, vì để tra rõ chân tướng mà đổi vé bay đêm vội vã trở về Dung thành, lại còn cả đêm không ngủ, đến Cục cảnh sát giao nộp bằng chứng.

Thân thể Alpha mệt nhọc khiến Trình Hạ cảm thấy hơi đau lòng, vội vàng đưa ly nước trên tủ đầu giường đến trước mặt Bùi Thiệu Trạch, nghiêm túc nói: \”Anh uống ly nước trước đã, đây là chị Nhan vừa mới rót cho em, dùng ly mới đó, em còn chưa uống đâu.\”

Bùi Thiệu Trạch không khỏi mỉm cười: \”Em là bệnh nhân, tôi đến thăm em, sao lại là em rót nước cho tôi?\”

Hai tai Trình Hạ đỏ lên, khăng khăng nhét ly nước vào trong tay Bùi Thiệu Trạch: \”Đều khản cả giọng rồi, uống chút nước trước cho nhuận họng.\”

Bùi Thiệu Trạch không từ chối, anh đã bận rộn cả đêm, quả thực cổ họng khô khốc, nhiệt độ nước mà Trình Hạ đưa cho anh rất vừa phải, anh nhận lấy uống liền mấy ngụm. Hôm qua đi lại cả đêm trong gió lạnh, cơ thể gần như bị đóng băng đến mất cảm giác, giờ đây nước ấm vào cổ họng, xương cốt tứ chi dần dần ấm lên, trái tim dường như cũng trở nên ấm áp.

Anh uống cạn ly nước, sau đó mới đặt ly về lại tủ đầu giường, nhìn Trình Hạ, dịu dàng hỏi giống như phụ huynh: \”Vết thương thế nào, đã cảm thấy khá hơn chút nào chưa?\”

Trình Hạ cười rạng rỡ: \”Tốt hơn nhiều rồi ạ, vết thương cũng không đau nữa. Sáng nay bác sĩ Tần đã đến khám, anh ấy nói nghỉ ngơi thêm hai ngày, cắt chỉ xong thì em có thể xuất viện rồi.\”

Lúc này Bùi Thiệu Trạch mới hoàn toàn yên tâm: \”Vậy thì tốt.\”

Anh trầm mặc một lát, đột nhiên thấp giọng hỏi: \”Chu Nhan đã nói với em người hại em là ai chưa?\”

Tối qua cả đoàn phim náo loạn đến mức gà bay chó chạy, cuối cùng Bùi Thiệu Trạch đã hỏi ra kẻ đầu sỏ đứng sau tên côn đồ kia, lúc đưa tên côn đồ đến Cục cảnh sát tất cả mọi người đều nhìn thấy, đạo diễn Lưu chắc chắn sẽ thông báo cho Chu Nhan, Trình Hạ cũng sẽ được thông báo ngay lập tức.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.