[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – [PN2] Chương 78: Quỷ thì đâu cần mở cửa hả! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - [PN2] Chương 78: Quỷ thì đâu cần mở cửa hả!

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Chương 78: Quỷ thì đâu cần mở cửa hả!

Edit: Ôn Khách Hành – Beta: DLinh, Ame

*****

Vốn dĩ con ngươi của Kỷ Hiên rất đen, đen như bị ngâm thuốc màu tối sậm, nhưng nước mắt không ngừng trào ra từ hốc mắt hắn lại giống như có thể xóa tan màu đen, hắn chảy nước mắt càng nhiều, ánh mắt càng trở nên sáng hơn, Kỷ Hiên được giai điệu đưa về miền hồi ức, ký ức sống lại từng giọt từng giọt cọ rửa oán hận giam cầm trong linh hồn đẫm máu.

Trong phút chốc hắn không ý thức được mình đã bước ra khỏi thống khổ vô tận, bởi chuyện cũ bị vùi lấp mấy chục năm đột ngột ùa về làm hắn chìm trong u mê hỗn độn.

\”Cảnh Vân… Cảnh Vân?\’ Kỷ Hiên như mới tỉnh lại từ trong giấc mộng, hoảng loạn bước về phía Lâm Phi Nhiên một bước.

Vị ma đầu bênh vợ đến phát điên Cố Khải Phong lập tức nghiêng người, che giữa Lâm Phi Nhiên và Kỷ Hiên.

\”Không phải tôi.\” Lâm Phi Nhiên có chút lúng túng dùng tay giữ thắt lưng cố Khải Phong, sau đó ló mặt ra từ phía sau lưng Cố Khải Phong, để Kỷ Hiên có thể thấy rõ diện mạo.

Quả nhiên, khi ánh mắt dừng trên mặt Lâm Phi Nhiên, tâm tình Kỷ Hiên tỏ ra cực kỳ thất vọng.

Lâm Phi Nhiên thấy thế vội hỏi, \”Sao bây giờ anh lại có thể hiểu tôi đang nói gì? Bọn tôi đưa anh đi tìm Cảnh Vân được không?\”

Đầu tiên Kỷ Hiên cứng ngắc gật đầu một cái biểu thị mình có thể nghe hiểu, sau khi nghe thấy câu kia, hắn lại lộ ra một nụ cười nhìn kiểu gì cũng thấy có chút đáng sợ, khàn khàn nói, \”Đưa tôi đi… Cảnh Vân ở đâu? Các người là ai?\”

Tựa hồ chấp niệm đã bị xóa đi một phần, nhưng hiển nhiên là vẫn không đủ, Kỷ Hiên đã khôi phục thần trí, nhưng vết thương trên cổ và những dấu hiệu của người đã chết trên mặt vẫn không có chút biến hóa nào.

\”Chúng tôi có mắt âm dương, vô tình đã gặp qua Cảnh Vân, anh ấy cũng đang tìm anh.\” Lâm Phi Nhiên giải thích ngắn gọn, \”Anh ta đang dính vào một cây đàn dương cầm, không thể di chuyển, chỗ đó cách đây không xa lắm, nhưng mà… anh có thể đi ra khỏi căn phòng này được không?\”

Kỷ Hiên hoang mang hỏi lại, \”Đưa tôi đi… Vì sao tôi lại không thể đi ra khỏi căn phòng này?\”

Sau khi hắn khôi phục thần trí thì còn chưa thử đi ra khỏi căn phòng này, dĩ nhiên cũng không biết chuyện phược linh sẽ bị chấp niệm giam cầm.

\”Vậy đi theo tôi, chúng ta đi ra ngoài trước.\” Lâm Phi Nhiên nói.

Cậu thấy đến tám phần là Kỷ Hiên có thể đi ra ngoài, dựa theo manh mối đã biết hiện nay, Lâm Phi Nhiên đoán số quỷ còn lại trong biệt thự này rất có thể có liên quan với Kỷ Hiên, người yêu bị hành hạ cho đến chết, bản thân lại bị người nhà ép hôn, khi Kỷ Hiên tự sát cảm xúc của anh ta có bao nhiêu bi phẫn tuyệt vọng không cần nghĩ cũng biết. Nhưng khi Kỷ Hiên tự sát, có lẽ hắn cũng không biết người sau khi chết sẽ biến thành quỷ, tự nhiên cũng không biết quỷ hồn Hà Cảnh Vân vẫn luôn nấn ná lại nhân gian, như vậy chấp niệm nặng nhất của Kỷ Hiên lúc ấy, có lẽ không phải là nhớ nhung mà là căm hận nhỉ…. Kỷ Hiên là bị chấp niệm căm hận giam cầm vài chục năm trong biệt thự Kỷ gia, sau khi hắn buông xuống hận thù, chấp niệm còn lại tất cả đều là Hà Cảnh Vân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.