[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – [PN2] Chương 74: Bạn trai lại muốn nhắc chuyện cũ. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - [PN2] Chương 74: Bạn trai lại muốn nhắc chuyện cũ.

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Phiên ngoại – Chuyện về thầy giáo dương cầm

Chương 74: Bạn trai lại muốn nhắc chuyện cũ.

Edit: Mimi – Beta: Ame

*****

Sau khi vào hạ, thời tiết dần dần nóng lên.

Giờ nghỉ giải lao trước tiết tự học buổi tối, Lâm Phi Nhiên và Cố Khải Phong lên sân thượng của tòa nhà dạy học để ngắm cảnh hoàng hôn. Mặt sàn sân thượng còn sót lại hơi nóng vì bị phơi dưới ánh nắng gay gắt suốt cả một ngày dài, song từng cơn gió thổi qua đã mang vài phần hơi lạnh. Lâm Phi Nhiên vui vẻ hút smoothie, lại nghiêng đầu gối lên bả vai của Cố Khải Phong. Đầu tháng năm, bọn họ đều đã chuyển sang mặc đồng phục mùa hè, sơ mi trắng cộc tay nhẹ nhàng thoải mái phối với cà vạt và quần dài màu tối, phần cánh tay lộ ra bên ngoài không khí của cả hai kề sát vào nhau, vì thế da thịt không khỏi nóng lên.

Bên hông tòa nhà có vài chú chim đang dang rộng đôi cánh chao chao liệng liệng, những tiếng líu lo ngẫu hứng chẳng theo bất cứ một giai điệu nào lại khiến sân thượng càng lộ rõ vẻ an tĩnh yên bình. Một cơn gió thổi vụt qua, cà vạt trước ngực hai người cùng bay lên với một góc nghiêng y hệt, thoạt nhìn hòa hợp vô cùng.

\”Muốn uống của anh.\” Lâm Phi Nhiên đưa cốc smoothie đã uống được một nửa ở trong tay mình cho Cố Khải Phong, lại lấy cốc cà phê đá hắn đang cầm, ngậm lấy ống hút, hút một ngụm.

Một trong những cái lợi của việc yêu đương – mỗi khi ăn cái gì cũng đều có thể nếm được hai hương vị!

Kể từ ngày giải quyết xong chuyện của bộ đồ diễn thành tinh cho đến nay, nửa tháng đã trôi qua, hai hôm trước kết quả thi giữa kỳ được nhà trường công bố, thứ hạng của Lâm Phi Nhiên cùng Cố Khải Phong đều có những bước tiến lên nho nhỏ. Mặt khác, trên bảng xếp hạng của các kỳ thi đầu học kỳ, thi tháng và thi giữa kỳ, tên hai người đều dính chặt vào nhau, có khi Lâm Phi Nhiên đứng trước, lại có khi Cố Khải Phong vượt mặt đối phương, nhưng tóm lại đều bám nhau rất sát, theo như lời Vương Trác nói thì chính là \”Nhìn phiếu điểm đã biết có gian tình\”. Biết mình thi tốt, thậm chí còn có tiến bộ hơn so với trước kia, vì thế hai ngày nay Lâm Phi Nhiên tương đối thả lỏng tinh thần, nhờ vậy mà có tâm tư nghĩ về một chuyện khác.

\”Khải Phong,\” Cậu hơi híp mắt nhìn ánh chiều tà đang dần chìm xuống nơi phương xa, làm như bỗng nhiên nhớ ra một chuyện gì đó, cos mèo lười cọ cọ khuôn mặt lên bả vai của Cố Khải Phong, hỏi, \”Lần trước có phải anh đã đánh lại chiếc chìa khóa của nhà kho đằng sau sân khấu hội trường không?\”

\”Đánh rồi, làm sao?\” Cố Khải Phong lật lật bàn tay, lập tức \’biến\’ ra một chùm chìa khóa, bên trong có chìa khóa phòng ngủ, chìa khóa nhà, và cả chìa khóa nhà kho trong hội trường lần trước.

Lâm Phi Nhiên cắn cắn ống hút, đứng thẳng dậy, nói: \”Tối nay chờ tan học chúng ta tới đó xem thử một chút nhé? Chiếc đàn piano ở trong góc nhà kho có một con quỷ, anh đã từng nhìn thấy chưa?\”

Cố Khải Phong lắc lắc cốc smoothie trong tay: \”Thấy rồi, hình như bộ dáng vô cùng thê thảm.\”

Lâm Phi Nhiên nghĩ đến lại thấy sợ hãi, gật gật đầu: \”Học kỳ trước, lúc em biểu diễn độc tấu dương cầm trong liên hoan văn nghệ đã từng thấy hắn, nhưng vì bộ dạng hắn quá dọa người, nên em vẫn luôn không dám bắt chuyện… Hiện tại đúng lúc thi giữa kì xong rồi, em muốn tới chỗ hắn xem qua một chút.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.