[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – [PN1] Chương 69: Chị gái à, chị có muốn… ra ngoài dạo chơi không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - [PN1] Chương 69: Chị gái à, chị có muốn... ra ngoài dạo chơi không?

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Chương 69: Chị gái à, chị có muốn… ra ngoài dạo chơi không?

Edit: Mimi – Beta: Ame

*****

Lâm Phi Nhiên đổ một ít nước giặt vào, vụng về mà cẩn thận chà xát bộ đồ diễn, chỉ sợ đụng chạm của mình sẽ làm Hí Tinh khó chịu.

Hí Tinh thích ý híp nửa con mắt vào, chỉ huy: \”Àiiiii, đúng rồi, chà chà bả vai mạnh một chút, cánh tay nhẹ thôi, ha ha ha ha đừng vào cổ tôi, ngứa thịt lắm!\”

Lâm Phi Nhiên: \”…\”

Bà chị chỉ là một bộ quần áo thôi, ngay cả thịt cũng không có, ngứa cái méo gì!

Lâm Phi Nhiên mím môi, đè xuống cảm giác muốn chửi thề.

Đúng lúc này, Hí Tinh bỗng nhiên dùng hai tay che ngực mình, rưng rưng nước mắt, bắt chước phân đoạn thường thấy trong phim và kịch truyền hình, khoa trương diễn xuất: \”Tôi… Tôi dơ bẩn quá… Tôi đã không còn là tôi của trước kia, tôi muốn gột rửa bản thân…\”

Lâm Phi Nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng.

Hí Tinh tận tình diễn xuất trong chốc lát, xong liền chuyển sang bộ dạng đứng đắn, nói: \”Được rồi, đổi nước cho chị đê.\”

Lâm Phi Nhiên thay nước vài lần, sau đó xách bộ quần áo được giũ sạch sẽ lên, cẩn thận gấp đôi lại, hỏi: \”Có được vắt không?\”

\”Cậu vắt nhẹ nhàng thôi, vắt hơi ráo là được rồi, sau đó cứ để tôi tự khô.\” Hí Tinh đáp.

Lâm Phi Nhiên gật đầu, hai tay nắm chặt hai đầu trái phải của bộ đồ diễn, dùng lực rất nhẹ, chậm rãi vắt một cái…

Theo động tác của Lâm Phi Nhiên, toàn bộ thân thể Hí Tinh bỗng nhiên xoắn lại như một cái bánh quẩy, vừa xoắn vừa thảm thiết kêu lên: \”A a a a a thắt lưng của bà gãy mất! Thắt lưng gãy mất!!!!\”

Lâm Phi Nhiên sợ tới mức run bắn lên, vội vàng dừng tay, trợn tròn con mắt: \”Chị không sao chứ?\”

Hí Tinh chậm rãi hồi phục trạng thái ban đầu, cười đến vỗ đùi đen đét: \”Ha ha ha tôi không sao, nhìn cậu sợ thành cái dạng gì rồi kìa~ ha ha ha…\”

\”Chị đừng có đùa tôi nữa được không?\” Lâm Phi Nhiên bất đắc dĩ nhìn Hí Tinh, định dùng ánh mắt trách cứ để đánh một đòn vào lương tâm của đối phương!

Nhưng mà Hí Tinh không có cái gọi là lương tâm, càng cười càng lớn: \”Cậu rất đáng yêu ha ha ha, chẳng trách anh bạn đẹp trai kia lại chết mê chết mệt như thế!!!\”

Nhắc tới đến Cố Khải Phong, trái tim thiếu niên non nớt của Lâm Phi Nhiên lập tức nhảy lên bình bịch, cậu liếm liếm môi, nhẹ giọng hỏi: \”Chị cảm thấy hắn… Khụ, chết mê chết mệt vì tôi?\”

\”Đúng vậy.\” Hí Tinh hứng thú thưởng thức vẻ mặt biết rồi còn hỏi của Lâm Phi Nhiên, nói, \”Riêng cái ánh mắt hắn nhìn cậu tôi, èo – tôi đã thấy nổi cả da gà này!\”

Đúng lúc ấy, Cố Khải Phong cong môi mỉm cười, khoanh tay đi vào phòng vệ sinh: \”Đang nói gì về anh vậy?\”

\”Ai nói gì anh đâu.\” Vẻ mặt mang theo nét xôn xao nhộn nhạo khó lòng che giấu, Lâm Phi Nhiên cầm bộ đồ diễn nhanh chóng chạy về phòng ngủ của mình, treo nó lên giá phơi đồ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.