CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG
Chương 58: Chọc ghẹo vô duyên.
Edit: Mimi – Beta: Ame
*****
Lâm Phi Nhiên tự biết mình đuối lý, ngoan ngoãn nằm dưới thân Cố Khải Phong, vẻ mặt hiền lành, chăm chú nhìn vào hắn nói: \”Anh muốn em bồi thường thế nào cũng được.\”
Nói xong, Lâm Phi Nhiên lại dùng lòng bàn tay áp lên gương mặt nóng ran của người nọ, nửa áy náy nửa cảm thấy mới lạ, nói: \”Sao mặt anh đỏ quá vậy.\”
Đây là lần đầu tiên cậu thấy Cố Khải Phong đỏ mặt, lúc trước bất kể là tỏ tình, hôn môi lần đầu, thậm chí là ABO XYZ lần đầu người kia cũng chưa từng để lộ vẻ mặt này. Xưa nay vốn chỉ có mình Lâm Phi Nhiên hay đỏ mặt, còn Cố Khải Phong luôn như một dã thú đầy tính xâm lược, chỉ biết bất mãn vì tiến triển chưa đủ, chứ chẳng bao giờ vì tiến triển quá nhanh mà thẹn thùng.
Nói một cách đơn giản chính là – da mặt quá dày!
Vì thế cho nên, cảnh tượng trước mắt Lâm Phi Nhiên hiện tại, có thể nói là trăm năm khó gặp…
\”Đừng lảng chuyện, tự em nói đi, em định bồi thường anh như thế nào.\” Cố Khải Phong đỏ mặt, dứt khoát chuyển hướng đề tài.
Hắn cảm giác sức nóng trên mặt mình không thể giảm đi trong giây lát được. Nhìn vào vẻ mặt ngoan ngoãn của Lâm Phi Nhiên, hắn sẽ không nhịn được mà nhớ tới bộ dáng giương nanh múa vuốt tỏ vẻ căn bản hoàn toàn không thích mình của nhóc Bánh Nếp kia, đã thế lúc ấy hắn còn tự đa tình, cho rằng chẳng qua Lâm Phi Nhiên nghĩ một đằng nói một nẻo mà thôi!
Thực ra, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Cố Khải Phong được. Dù sao từ nhỏ đến lớn hắn cũng có nhiều người thích lắm, khó tránh khỏi sẽ nảy sinh một chút khuynh hướng tự kỷ, cảm thấy người khác rất dễ thích mình.
Mình còn dồn người vào vách cưỡng hôn, còn tự xưng là chồng người ta nữa… Đệt đệt đệt đệt đệt! Nghĩ tới tất cả những lần chọc ghẹo của mình lúc trước đều là hành động vô duyên, Cố Khải Phong lại cảm thấy máu nóng dồn lên đỉnh đầu. Tuy hắn vẫn cố gắng dùng vẻ bá đạo và quyến rũ để che giấu cảm xúc xấu hổ, song phần da trên hai gò má lại không thể khống chế được mà đỏ rực lên, thậm chí cổ cũng có xu hướng đổi màu.
\”Anh, anh đừng xấu hổ.\” Lâm Phi Nhiên không đành lòng nhìn bộ dáng thẹn thùng của Cố Khải Phong, chỉ muốn nhanh chóng nói rõ mọi chuyện, vì thế vội vàng an ủi, \”Nếu lúc ấy không phải anh hiểu lầm, hiện tại chúng ta cũng sẽ không thành một cặp, cho nên thực chất hiểu lầm mới là chuyện tốt, anh nói xem có đúng không?\”
Cố Khải Phong: \”…\”
Nếu Lâm Phi Nhiên giả ngu im lặng thì còn đỡ, đằng này cậu lại trực tiếp nói ra, thế nên cảm giác xấu hổ của Cố Khải Phong đã lập tức tăng lên theo cấp luỹ thừa.
\”Lâm Phi Nhiên!\” Cố Khải Phong phẫn nộ lột sạch quần áo vừa mới mặc vào người được mấy phút đồng hồ, ném mạnh sang góc giường, nghiến răng nghiến lợi, nói, \”Hôm nay thế nào anh cũng phải thông em một trận cho hả giận!\”