[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – Chương 55: Đợi ngày anh khóc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - Chương 55: Đợi ngày anh khóc

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Chương 55: Đợi ngày anh khóc

Edit: DLinh – Beta: Mimi, Ame

*****

Lâm Phi Nhiên đặt khách sạn cách nhà Cố Khải Phong không tới một km, giữa ngày trời đông, hai người cùng dắt tay nhau dạo phố, ánh dương rọi lại từ đằng sau lưng, hắt xuống vỉa hè màu xám nhạt hai chiếc bóng đen sâu thăm thẳm, một cái cao lớn, một cái bé hơn, Lâm Phi Nhiên xách trong tay một chiếc túi giấy nhỏ, bên trong đựng vài thứ đồ linh tinh.

\”Đưa túi cho anh.\” Cố Khải Phong liếc nhìn cái túi giấy, với tay sang muốn giành lấy, mỗi lần đi cùng Lâm Phi Nhiên, hắn chưa bao giờ để cho cậu phải xách bất kì thứ gì, có đôi khi, thậm chí cả cặp sách hắn xung phong nhận đeo hộ.

\”Nhẹ mà, em cầm được rồi.\” Lâm Phi Nhiên làm bộ bí mật giấu tay ra sau lưng, nghĩ cách làm thế nào để loại bỏ tính cảnh giác của Cố Khải Phong.

Từ sau khi có ý nghĩ để Cố Khải Phong Cộng âm với mình, nhằm kiểm tra lòng can đảm của đối phương, không ít lần Lâm Phi Nhiên đã rủ rê hắn cùng xem phim kinh dị. Căn cứ vào những gì cậu quan sát, gan Cố Khải Phong hẳn là lớn lắm, đủ loại phim kinh dị máu me giật gân cũng chẳng hề xi nhê gì, đến lông mày hắn cũng không thèm chuyển động lấy một li, việc tự mình đi tới nhà vệ sinh ban đêm cũng không bị ảnh hưởng. Nói chung là can đảm hơn nhiều so với Lâm Phi Nhiên trước khi thích ứng được với mấy chuyện ma quỷ.

Trước kia, mỗi lần Lâm Phi Nhiên xem xong một bộ phim ma, ít nhất cậu cũng bị ám ảnh cả tháng, ban đêm còn cần có đèn ngủ, khi đi vệ sinh giữa đêm giữa hôm nhất định phải bật hết đèn to đèn nhỏ trên đường, sau khi đi vệ sinh xong thì vừa sợ chết khiếp vừa chạy nước rút về phòng, phi vào trong chăn!

Ngay cả người nhát gan như cậu còn thể rèn luyện thành công, Cố Khải Phong nhất định không thành vấn đề, hơn nữa dựa theo những gì ông nội ghi lại, con mắt âm dương sau khi được Cộng âm còn có thể kiếm soát được…. Lâm Phi Nhiên nghĩ nghĩ, đưa tay ra kéo góc áo Cố Khải Phong, xác nhận một lần cuối: \”Hỏi anh việc này.\”

Cố Khải Phong thâm tình trả lời: \”Yêu vô cùng.\”

\”Ai hỏi anh cái này đâu.\” Khóe miệng Lâm Phi Nhiên tự giác cong lên, do dự một lát, cậu kéo khăn quàng cổ lên một chút che miệng lại, cúi đầu khẽ mở lời,\”Em cũng yêu anh vô cùng.\”

Ngay cả pháp thuật chỉ có thể sử dụng một lần duy nhất trong đời cũng muốn thực hiện với Cố Khải Phong, hoàn toàn có thể khẳng định đây là tình yêu đích thực cả đời của cậu!

Bất ngờ được tỏ tình, Cố Khải Phong không kịp phản ứng, nhìn Lâm Phi Nhiên trong giây lát, lại liếc xuống mặt đồng hồ trên cổ tay, lo lắng nói: \”Anh nghĩ hôm nay em không thể xuống giường trước khi trời tối rồi.\”

Mặt Lâm Phi Nhiên đỏ ửng, cậu vội nói sang chủ đề khác: \”Điều khi nãy em muốn hỏi chính là, anh…. có sợ ma không?\”

Cố Khải Phong bật cười thành tiếng: \”Em nghĩ ai cũng sợ ma như em à?\”

\”Hiện giờ anh nói không sợ chẳng qua là vì anh chưa bao giờ tin ma quỷ có thật trên đời.\” Lâm Phi Nhiên cố gắng lựa chọn từ ngữ, \”Nếu như, chỉ là nếu như thôi, ma quỷ thật sự tồn tại trên thế giới này, hơn nữa anh còn sở hữu con mắt âm dương có khả năng thấy chúng, vậy anh có sợ không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.