[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – Chương 49: Đúng là thầy Giang mà bọn họ yêu kính đang ở ngay phía trước. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - Chương 49: Đúng là thầy Giang mà bọn họ yêu kính đang ở ngay phía trước.

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Chương 49: Đúng là thầy Giang mà bọn họ yêu kính đang ở ngay phía trước.

Edit: Mimi – Beta: Ame

*****

Lẩm nhẩm năm cái tên này, thầy hiệu trưởng quỷ lập tức nhanh chân bước tới chỗ ngồi của lãnh đạo, ông đi quá vội, cho nên thân ảnh ông thoạt nhìn cứ ngả ngả nghiêng nghiêng theo từng bước.

Khi ông đi tới trước bàn lãnh đạo, hiệu trưởng đương nhiệm còn phát biểu, đại khái là đọc bài diễn văn đã chuẩn bị từ đầu, song Lâm Phi Nhiên nghe không vào, chỉ chăm chú nhìn vào ông thầy quỷ.

Thầy hiệu trưởng quỷ cố sức cong người, để ánh mắt của mình ngang tầm với năm cựu học sinh nọ, nhìn rõ mặt mũi từng người, sau đó liền dựng thẳng sống lưng thở ngắn than dài một lát. Lúc này, hiệu trưởng đương nhiệm đã phát biểu xong, kế tiếp là một cựu học sinh nữ đại diện lên tiếng. Cựu học sinh ấy tên là Lý Tĩnh Thục. Bà cầm tờ phát biểu mà nhà trường chuẩn bị sẵn cho mình lên, nhìn nhìn một chút, sau vươn tay tháo kính lão xuống, dùng thanh âm nhẹ nhàng hòa ái của người đã ở tuổi xưa nay hiếm, nói: \”Xin chào các thầy cô giáo, xin chào các bạn học sinh, tôi là một đồng học già của các bạn, bảy mươi năm trước, tôi đã theo học tại ngôi trường này, khi đó tôi mười sáu tuổi, cũng giống như các bạn trẻ đang ngồi ở đây ngày hôm nay…\”

Thầy hiệu trưởng quỷ không nhịn được gật gật nửa cái đầu, dường như đang vô cùng cảm khái, ông vươn một bàn tay, giống như trấn an trẻ nhỏ mà xoa xoa đỉnh đầu bạc trắng của Lý Tĩnh Thục.

Kỳ thực, thầy quỷ thoạt nhìn ước chừng sáu mươi lăm tuổi, so với bà Lý Tĩnh Thục hiện hay thì có thể nói là ít tuổi hơn nhiều, cho nên một màn này đúng là khiến cho người ta cảm thấy buồn cười. Thế nhưng Lâm Phi Nhiên hoàn toàn cười không nổi, cậu im lặng nhìn cảnh tượng trên sân khấu, ánh mắt loáng thoáng sáng lên.

\”Hôm nay tôi tới đây là muốn chia sẻ với các bạn một câu chuyện cũ.\” Lý Tĩnh Thục không nhanh không chậm nói, \”Người sáng lập ra ngôi trường này, là một thầy giáo tên Giang Đỗ. Vào thời kỳ đất nước chúng ta bị xâm lăng, thầy Giang đã nhất quyết không đóng cửa trường học…\”

Thầy hiệu trưởng quỷ liên tiếp gật đầu, giống như hơi luống cuống chân tay mà xoay người đối mặt với hơn một nghìn thầy – trò dưới sân khấu, nửa bên mặt của ông được chiếu sáng dưới ánh đèn, hình như là đang rơi lệ.

Kế tiếp, Lý Tĩnh Thục kể lại những ký ức thời đi học, nói hoàn cảnh ngày đó gian khổ ra sao, tình huống ác liệt cỡ nào. Bà kể, có một lần thầy Giang được người trong thôn tặng một rổ trứng gà, ông đã cẩn thận chia một quả trứng ra làm bốn miếng, phân phát cho học sinh của mình…

\”Cuộc đời này của tôi, chưa bao giờ được ăn miếng trứng gà nào thơm ngon như ngày đó!\” Lý Tĩnh Thục hài hước nói, bốn cựu học sinh bên cạnh bà cũng sôi nổi gật đầu cười rộ lên, dường như có cùng cảm xúc, ngay cả ông thầy quỷ chưa từng nở nụ cười cũng há nửa cái miệng ra, cười thành tiếng.

Mấy ông bà cười đến là thoải mái, nhưng đám học sinh quanh năm sống trong sung túc ở dưới sân khấu thì hoàn toàn không hiểu chuyện này có gì đáng để cười.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.