CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG
Chương 48: Tình cảm quá nha!
Edit: Mimi – Beta: Ame
*****
Ngày chủ nhật, Lâm Phi Nhiên lại dùng máy tính của Cố Khải Phong để tìm kiếm một ít tư liệu.
Hôm qua, sau khi Cố Khải Phong đã ngủ say, cậu chìm vào suy nghĩ thật lâu, muốn giải quyết vấn đề của thần hiệu trưởng quỷ, vậy thì chướng ngại lớn nhất chính là không có cách giao tiếp với đối phương. Song, cậu không thể được, biết đâu một người nào khác lại có thể?
Ví dụ như nữ sinh được ông cứu năm nào.
Nếu tận mắt nhìn thấy học sinh mình vẫn luôn lo lắng bình an vô sự, có lẽ chấp niệm của thầy hiệu trưởng sẽ tan đi vài phần, chấp niệm giảm bớt, rất có khả năng tinh thần của thầy sẽ minh mẫn trở lại.
Tuy nhiên, những học sinh năm đó chỉ ở hình hài thiếu niên thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, hiện tại bọn họ đã ngoài tám mươi rồi, không biết thầy hiệu trưởng quỷ còn có thể nhận ra không. Nhưng ngoại trừ phương pháp này, Lâm Phi Nhiên cũng không nghĩ cách nào khác cả…
Ôm suy nghĩ ấy, Lâm Phi Nhiên dựa vào danh sách những học trò nổi tiếng của năm đó để tìm kiếm một lần, may mắn là vẫn có mấy người còn khoẻ mạnh, nhất là nữ sinh được thầy hiệu trưởng quỷ cứu mạng kia. Nhưng vấn đề thực sự ở đây là, từ sau trận chiến đó, các học sinh đã tứ tán khắp nơi, hiện tại thân phận cũng không ai giống như ai cả, có vị lãnh đạo đã về hưu, có nhà khoa học nhiều cống hiến, có học giả nổi danh… Lâm Phi Nhiên không biết phương thức để liên hệ với bọn họ, huống hồ dù có cách liên lạc thì cũng vô dụng mà thôi. Cậu chỉ là một học sinh trung học bình thường, làm sao có khả năng dùng một cuộc điện thoại để mời những bậc lãnh đạo cùng học giả đó tới trường được.
Lâm Phi Nhiên note lại tên và những thông tin liên quan của mấy học sinh kia vào di động, sau đó đóng máy tính, ngã lăn ra giường của Cố Khải Phong. Ga giường và vỏ gối còn lưu lại mùi hương sữa tắm trên thân thể người nọ, đó là một mùi cây cỏ nhàn nhạt thản nhiên. Vừa ngửi được mùi này, cậu liền nhớ tới những chuyện đã phát sinh vào đêm qua, lập tức cơ thể chợt dâng lên một dòng máu nóng. Lâm Phi Nhiên vừa xấu hổ lại vừa hạnh phúc mà ôm gối, lăn mấy vòng ở trên giường, tất cả đầu óc đều là a a a a a!
— Bắt đầu từ sáng sớm hôm nay, mỗi lần nhớ tới chuyện kia là Lâm Phi Nhiên lại kích động đến không sao kềm chế được!
Vì thế, lúc Cố Khải Phong cầm hộp kem từ ngoài cửa bước vào, liền thấy Lâm Phi Nhiên ngây ngô cười như thằng khùng ở trên giường mình…
Lâm Phi Nhiên ôm gối hung hăng đạp đạp hai chân, một lúc lâu sau mới trút hết cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, bình tĩnh ngồi dậy, chuyển tầm mắt về phía cái người đang đứng hóng ở một bên.
Cố Khải Phong giật giật khóe môi, nhịn cười đến thực là vất vả, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: \”Sao mà vui vẻ thế?\”
Lâm Phi Nhiên: \”…\”
\”Nào, ăn kem đi.\” Cố Khải Phong mở nắp hộp kem, đưa một thìa kem vị Macadamia(*) đến bên miệng Lâm Phi Nhiên, nói, \”Mát lắm.\”