[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật – Chương 46: Lấy lại bản lĩnh đàn ông! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Có Phải Cậu Thích Tôi Không? – Lữ Thiên Dật - Chương 46: Lấy lại bản lĩnh đàn ông!

CÓ PHẢI CẬU THÍCH TÔI KHÔNG

Chương 46: Lấy lại bản lĩnh đàn ông!

Edit: Mimi – Beta: Ame

*****

Tối hôm đó ba mẹ Cố Khải Phong không có ở nhà, hai người vừa vào cửa, Cố Khải Phong đã thúc giục Lâm Phi Nhiên đi tắm.

Lâm Phi Nhiên quen thuộc lấy một bộ quần áo treo trong tủ đồ của Cố Khải Phong ra, ngoan ngoãn chui vào phòng tắm. Trong phòng tắm có một cái ngăn kéo nhỏ để đựng vật dụng cá nhân, bao gồm kem đánh răng, dầu gội, sữa tắm… tất cả đều là nhãn hiệu và mùi hương Lâm Phi Nhiên thường dùng. Nếu cậu không đến thì ngăn kéo nhỏ này sẽ không có ai động vào, cho nên có thể coi đây là ngăn chuyên dụng của cậu.

Từ khi ba mẹ Cố biết phụ huynh của Lâm Phi Nhiên phải đi công tác, họ liền cho phép cậu tới nhà mình ở vào mỗi dịp cuối tuần. Mặt mũi Lâm Phi Nhiên sáng sủa, nói chuyện vui vẻ dễ thương, thành tích học tập cũng rất tốt. Cố Khải Phong vốn là một thằng nhóc khó dạy và hay sinh sự, bạn bè của hắn trước đây đều thuộc dạng khỉ đột động kinh, cho nên ba mẹ Cố rất thích hắn qua lại với những người bạn có tính cách hiền hòa lương thiện giống Lâm Phi Nhiên. Bởi lẽ đó, thái độ của họ đối với cậu lúc nào cũng nhiệt tình thân thiện.

Việc come out trong tương lai hiển nhiên sẽ cực kỳ thuận lợi!

\”Cho em mượn máy tính một lát, em muốn tra vài thứ.\” Tắm rửa sấy tóc xong xuôi, Lâm Phi Nhiên ôm laptop của Cố Khải Phong nhảy lên giường, ngồi dựa ở đầu vào thành giường mở máy tính ra. Bên dưới lớp quần ngủ rộng rãi là một đôi chân thon dài mềm mại trắng nõn đang đặt trên ga giường, đầu ngón chân người nọ nhỏ xinh tinh tế, móng chân được cắt ngắn rất sạch sẽ gọn gàng.

Cố Khải Phong chậm rãi lần mò quần áo của mình ở đầu giường, song ánh mắt lại dính vào cặp chân kia.

Chẳng biết là vì \’tình nhân trong mắt hóa Tây Thi\’, hay vì cậu vốn đã đẹp đến mức hoàn hảo như vậy nữa, nói chung là, Cố Khải Phong cảm thấy Lâm Phi Nhiên cực kì dụ người, thậm chí cái đầu ngón chân cậu cũng như đang cào cào vào lòng hắn.

\”Làm gì vậy?\” Lâm Phi Nhiên phát hiện mình bị chó săn theo dõi, vội vàng giấu chân vào trong chăn.

\”Chờ anh đi tắm.\” Cố Khải Phong cúi người, gian xảo nhéo lên phần chân thò ra khỏi chăn của cậu, cầm quần áo của mình đi tắm.

Lâm Phi Nhiên mở trình duyệt web, cậu nhớ thầy hiệu trưởng quỷ tên là Giang Đỗ, bởi vì lần đầu tiên nhìn thấy bức chân dung trên hành lang cậu đã cảm thán rằng cái tên được ghi bên dưới bức tranh thật là dễ nghe, cho nên liền nhớ kỹ.

Vào lúc hoàng hôn ngày hôm nay, Lâm Phi Nhiên đã thử giao tiếp với thầy hiệu trưởng ở ngay cổng trường, song lại rất không thuận lợi. Hình như thầy hiệu trưởng không biết mình đã chết, thế giới bên ngoài đã trôi qua thật nhiều năm, nhận thức của ông vẫn bị đóng băng lại ở vài thập niên trước, hơn nữa đầu óc ông cũng có vẻ không tỉnh táo, hoàn toàn hành động dựa vào thói quen khi còn sống, cho nên mọi nỗ lực giao tiếp với ông cơ bản đều vô dụng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.