Gần cuối năm, Lộ Linh được bác sĩ tâm lý dẫn về nhà cũ. Đúng chuẩn một ngôi nhà ở nông thôn, qua khỏi đường cao tốc, đến một điểm chốt, không ngồi xe qua được, phải xuống đi bộ. Đường núi gập ghềnh, bên dưới là một khe rãnh gồ ghề, bác sĩ tâm lý sợ Lộ Linh đi không quen, nửa dắt nửa ôm đỡ cậu xuống xe.
\”Đi thôi.\” Bác sĩ tâm lý dắt tay Lộ Linh.
Lộ Linh nhảy xuống dưới, mày mắt cong cong, khóe miệng nâng lên độ cong rất lớn, nhìn ra được đang vô cùng vui vẻ.
Hoa tuyết nhẹ nhàng bay xuống, dính trên lông mi Lộ Linh.
\”Đường phía trước tương đối gập ghềnh.\” Bác sĩ tâm lý ôn hòa nói, \”Em đừng sợ, anh nắm tay em.\”
\”Em không sợ.\” Lộ Linh cười hì hì nói. Cậu mặc rất kín, bàn tay mang bao tay, trên cổ quấn khăn quàng cổ, ngay cả giày cũng là đôi vừa dày vừa ấm mà bác sĩ tâm lý đã tỉ mỉ chọn, giữ ấm rất thoải mái. Bởi vì mặc nhiều, nên lúc cậu đi đứng không khỏi lắc lư lắc lư, bị bác sĩ tâm lý nói nhìn giống chú chim cánh cụt nhỏ.
Lộ Linh đạp lên đá cuội trong con suối nhỏ, xấu tính lắc nhánh cây có tuyết đọng, làm tuyết rơi đầy vai anh bạn trai. Bác sĩ tâm lý cũng không giận, mà nhẹ nhàng nhéo mũi Lộ Linh, than thở một tiếng, cười mà không nói.
Mỗi một nơi bọn họ đi qua, bác sĩ tâm lý đều sẽ chậm rãi kể về những chuyện thú vị thời thơ ấu mà anh đã từng trải qua với Lộ Linh. Tỷ như trước kia không ngoan ngoãn, cùng mấy đứa con nít khác hay chơi chung trộm khoai lang trên mặt đất, cuối cùng bị ông chú hàng xóm chủ của khối ruộng kia phát hiện, nhéo lỗ tai bọn họ bắt đứng nghiêm thành một hàng, hỏi ra ai là chủ mưu; lại tỷ như khi bắt giun đất làm mồi câu, ra ao nhỏ câu cá đem về nhà nấu cơm; lại tỷ như vào giao thừa trong lúc đốt pháo hoa, mỗi đứa trẻ con trong hộ sẽ so xem nhà ai phóng cao nhất đẹp nhất…
Những chuyện đó so với thời thơ ấu Lộ Linh từng trải qua hoàn toàn khác nhau. Cậu chăm chú nghe, một đôi mắt tròn vo hiếu kỳ nhìn phong cảnh trước mắt. Cậu khó có thể tưởng tượng hoá ra bác sĩ tâm lý trước kia lại là một cậu nhóc bướng bỉnh như vậy.
Cậu giả bộ thất vọng nói: \”Hoá ra bạn trai của em trước đây là một chú khỉ nhỏ, em còn tưởng rằng anh trước đây phải trông giống như một ông cụ non chứ.\”
Bác sĩ tâm lý bỗng bật cười.
Mắt thấy thôn xóm ngày càng gần, khói bếp lượn lờ bốc lên. Trong lòng Lộ Linh không khỏi có chút khẩn trương, cậu nắm cổ tay bác sĩ hỏi: \”Ông nội có khi nào không thích em hay không?\”
\”Sẽ không.\” Bác sĩ tâm lý sờ sờ đầu Lộ Linh, \”Ông khẳng định thích em.\”
\”Qua —— diễn viên diễn rất tốt.\” Giang Dụ Phi vỗ tay cổ vũ nói, \”Mọi người đều vất vả rồi, nhất là tổ đạo cụ, đêm nay cho mọi người thêm một cái chân gà lớn, tuyết này chế tạo trông rất thật.\”
Thời tiết thật tuy đã gần kề mùa đông, nhưng vẫn chưa lạnh đến mức có tuyết rơi. Tổ đạo cụ phải chuẩn bị nhiều hoa tuyết như vậy, đúng là rất khó.
Qua một trận reo hò, bầu không khí trở nên rất tốt. Giang Dụ Phi nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, hạ quyết định, \”Tôi thấy sắc trời rất muộn rồi, chỗ này cách khách sạn khá xa, đường xuống núi cũng rất dốc, chúng ta cũng không thể đợi trời tối mới xuống được. Hôm nay quay đến đây thôi, kết thúc công việc!\”