Kha Tây Ninh lo lắng cho bệnh tình và tình trạng tâm lý của Đông Đông, sau khi về nhà Lam Vũ, liền lập tức thuật lại toàn bộ lời của bác sĩ tiêm phòng cho Lam Vũ nghe.
Lam Vũ nghe vậy sửng sốt một hồi, cân nhắc phủ định điều thứ nhất: \”Kỳ phát tình… Không có khả năng, bệnh trạng lúc đến kỳ phát tình của Đông Đông tớ rất rõ, tuyệt đối không khác thường như vậy, hơn nữa lần trước đưa nó đi xem thú y, bác sĩ cũng nói nó chưa tới kỳ phát tình mà.\”
Vậy tính ra thì còn dư hai khả năng.
Có người lạ xâm lược và mùi nước hoa gay mũi.
\”Nếu nói người xa lạ.\” Lam Vũ nghĩ nghĩ nói, \”Vậy cũng chỉ có học trưởng. Nhưng học trưởng dịu dàng như thế, đối xử với Đông Đông cũng rất tốt, lúc tớ viết văn bận rộn, đều là học trưởng giúp tớ chăm sóc Đông Đông… Về phần mùi nước hoa, càng không có khả năng. Trong nhà chỉ có ba người đàn ông, không có ai dùng nước hoa.\”
Kha Tây Ninh đến gần người Lam Vũ, giả vờ hít hít mũi ngửi.
Chỉ ngửi thấy một mùi sữa tắm, thơm thơm, ngọt ngào, so với loại bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái bình thường đàn ông hay dùng không giống nhau lắm.
Đồ dùng sinh hoạt của Kha Tây Ninh và người yêu hoàn toàn tách riêng, Tô Hạo và Lam Vũ lại dùng chung một loại.
\”Đây là mùi gì vậy.\” Kha Tây Ninh như có suy nghĩ nói, \”Rất dễ ngửi.\”
Lam Vũ giải thích nói: \”Là sữa tắm học trưởng đề cử, mùi sữa bò.\” Câu nâng tay áo mình lên một chút, quả nhiên có một cỗ hương dày đặc, cậu có chút ngượng ngùng: \”Mùi này đúng là không thích hợp với đàn ông, cũng không biết học trưởng vì sao lại thích… Đúng rồi! Có lẽ Đông Đông chính là không quen cái mùi xa lạ này, để tớ đi đổi lại loại ban đầu dùng.\”
Tô Hạo và Lam Vũ tuy là đồng nghiệp cùng công ty, nhưng Lam Vũ là ma cũ, độ thuần thục đối với các hạng mục tương đối cao, rất nhanh đã làm xong toàn bộ công việc. Tô Hạo là người mới, lại chờ sắp xếp việc làm nhiều năm, không dễ dàng làm xong như vậy được, có khi phải tăng ca thêm giờ mới làm xong việc của ban ngày. Lam Vũ vốn dĩ muốn chờ Tô Hạo, nhưng Tô Hạo khi làm việc rất không kiên nhẫn, thấy Lam Vũ ở bên cạnh càng thêm phiền muộn, tính tình khi nóng nảy thường xuyên sẽ nói một vài lời làm tổn thương người khác.
Lam Vũ phát hiện mình ở bên đối phương, hiệu suất của Tô Hạo càng thấp, dần dà, cậu cũng không ở lại cùng Tô Hạo mà về nhà trước.
Hôm nay lại là một ngày Tô Hạo tăng ca, Lam Vũ và Kha Tây Ninh ngồi bên bàn cơm chờ hắn.
Lam Vũ thấy Tô Hạo về, trực tiếp giúp hắn xới một chén cơm, mặt mày tươi cười nói: \”Học trưởng, hôm nay em đi chợ mua cua anh thích ăn nhất, anh nhanh rửa tay lại đây ăn cơm.\”
Hắn lưng mang túi công văn, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi, cảm xúc không vui vẻ lắm ừm một tiếng, đi vào phòng tắm trước.
Kha Tây Ninh nhìn thái độ kém của Tô Hạo, không khỏi ai thán hỏi: \”Đây chính là đối xử với cậu rất tốt trong miệng cậu sao?\”
Lam Vũ nghe không được người khác nói Tô Hạo không tốt, vội vã thay Tô Hạo giải thích, cậu nhẹ giọng nói: \”Đây không phải do anh ấy, là vì học trưởng mới tìm được công việc, gần đây chưa thích ứng được, lại bị cấp trên nói vài lời… Tâm tình khó tránh khỏi không tốt.\”