[Đam Mỹ/Hoàn] Cậu Ấy Đến Từ 1945 – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ/Hoàn] Cậu Ấy Đến Từ 1945 - Chương 67

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên gốc: 他来自1945
Tác giả: Thính Nguyên
Nguyên tác: Tấn Giang
Edit: Cấp Ngã Giang Sơn (Gin)
Thể loại: hào môn thế gia, xuyên không, giới giải trí, sống lại, HE.
Tình trạng bản gốc: Toàn văn hoàn (95 chương truyện chính 5 chương ngoại truyện)
Tình t…

#boylove
#giớigiảitrí
#hàomônthếgia
#hệ
#trùngsinh
#xuyênkhông
#đammỹ

Trữ Khâm Bạch hung dữ với người ta xong, nhìn dáng vẻ mở miệng muốn nói gì đó lại không cách nào để thanh minh của người trước mặt lại không khỏi mềm lòng.

Ngay cả khi bị ốm ngồi ở cuối giường, người luôn tỏ ra là mình ổn trước mặt người khác như Châu Thanh thậm chí còn không biết giấu diếm mà sẽ thẳng thừng nói với anh rằng, hai ngày nay anh không gọi điện cho em.

Lời nói này thốt ra từ trong miệng cậu chính là sự để tâm của cậu.

Cứ như thể kẻ tội ác tày trời ngược lại là Trữ Khâm Bạch anh.

Cuối cùng thì lo lắng đã chiếm được ưu thế, Trữ Khâm Bạch từ bỏ việc tính toán, đưa thuốc qua: \”Uống thuốc trước đi đã.\”

Châu Thanh đưa tay ra, cậu đổ quá nhiều mồ hôi nên viên con nhộng và thuốc viên dính vào lòng bàn tay, lúc cho vào miệng dường như có thể nếm được vị đắng chưa từng thấy. Người từ trước đến nay luôn uống thuốc như ăn cơm mà không có phản ứng gì lần đầu tiên bị đắng đến mức phải cau mày.

\”Bây giờ biết là khó uống rồi à?\” Trữ Khâm Bạch tiện tay lấy ly nước lại.

Châu Thanh uống nước xong thì cổ họng dễ chịu hơn một chút, giọng nói rõ ràng hơn so với lúc nãy, chậm rãi nói: \”Vẫn luôn rất khó uống mà.\”

Cậu vẫn luôn uống thuốc, bắt đầu từ cái ngày tỉnh lại vẫn luôn uống thuốc.

Lúc đầu là từng nắm từng nắm một, sau đó dần dần giảm liều lượng, cách đây một thời gian trước, gặp được anh rể của Trữ Khâm Bạch còn bắt đầu uống thuốc tẩm bổ.

Thuốc làm sao có thể dễ uống được chứ?

Có thể sống sót đã không dễ dàng rồi, chính là nhờ có điều kiện y tế rất tốt mới có thể sống tiếp, uống chút thuốc này xem ra cũng không đến mức không thể chịu đựng được.

Sự khác biệt nằm ở chỗ, có phải là do có người để tâm xem bạn uống thuốc gì, uống bao nhiêu, đắng đến mức khó mà nuốt xuống được hay là người như bạn đây thật sự không để ý mà xem thuốc như cơm để ăn. Có sự để tâm rồi, con người sẽ dễ dàng mềm lòng, dễ dàng buông bỏ phòng bị và để lộ ra sự thật.

Và sự thật là Châu Thanh ghét uống thuốc.

Tác dụng phụ của một lượng lớn thuốc tây mang lại sẽ khiến cho cậu nôn mửa và đổ mồ hôi không kiểm soát được.

Cơn thèm ăn giảm xuống, cơ thể mệt mỏi.

Châu Thanh vẫn luôn biết sức khỏe của mình không được xem là tốt cho nên cũng đã chú ý rồi, không phải trước khi đi ngủ không uống thuốc mà là thật sự đã quên mất. Nhưng không biết có phải là do cơ thể kháng thuốc hay không mà thuốc cảm cũng không có bao nhiêu tác dụng với cậu.

Trữ Khâm Bạch vẫn luôn ở đó không rời đi, sau khi uống thuốc nửa tiếng, chính mắt anh nhìn thấy thân nhiệt cậu giảm từ 38 độ xuống 37 độ, sau đó lại tăng lên cấp tốc trong thời gian rất ngắn, lên thẳng đến 40 độ, các triệu chứng không hề nhẹ hơn triệu chứng lúc cậu sốt cao ở huyện Lâm Thuận.

Thấy cả người cậu co ro trong chăn, đôi môi tái nhợt, mái tóc trên trán còn ẩm ướt, Trữ Khâm Bạch dứt khoát từ bỏ suy nghĩ đưa cậu đi bệnh viện mà gọi điện thoại thẳng cho bác sĩ đến đây.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.