(Đam Mỹ- H Văn) Mỗi Ngày Đều Phải Dỗ Bạn Trai – Tiểu Kiêm Gia – Chương 14: Nụ hôn chào buổi sáng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(Đam Mỹ- H Văn) Mỗi Ngày Đều Phải Dỗ Bạn Trai – Tiểu Kiêm Gia - Chương 14: Nụ hôn chào buổi sáng

Hứa Cảnh Niệm thích Tạ Viễn từ khi cậu còn học cấp hai. Họ là bạn cùng lớp nhưng chưa bao giờ nói lời nào với nhau.

Một là vì Tạ Viễn quá lạnh lùng không thèm để ý tới ai, hai là vì Tạ Viễn ngủ suốt ngày, còn có một lý do nữa, là do cậu sợ.

Hứa Cảnh Niệm từng nghi ngờ rằng Tạ Viễn cũng mắc chứng ngủ rũ nên đã bí mật đưa cho Tạ Viễn loại thuốc mà cậu uống. Nhưng sau đó cậu nghe các cậu cùng lớp nói là gia đình của Tạ Viễn rất nghèo nên mỗi ngày đều phải đi làm thêm, vì vậy hắn luôn ngủ trong giờ học, cũng bởi vậy mà thành tích của hắn có vẻ tệ.

Một học tra cũng thích ngủ trong lớp như Hứa Cảnh Niệm cũng không thể giúp được gì cho học tra Tạ Viễn.

Cậu từng lén mua tài liệu phụ đạo cho Tạ Viễn, nhưng sau đó lại phát hiện Tạ Viễn đã vứt đống tài liệu phụ đạo đó đi rồi.

Mấy cuốn tài liệu phụ đạo rất to, ném vào thùng rác rất dễ nhìn thấy. Bình thuốc quá nhỏ, dù sao cậu cũng không nhìn thấy nó trong thùng rác.

Thôi thôi, Tạ Viễn không cần người khác giúp.

Học tra Hứa Cảnh Niệm yêu thầm cả năm trời mà chẳng nói được một lời với Tạ Viễn nên rất khó chịu.

Hứa Cảnh Niệm \’khíu chọ\’ đoán rằng điểm của cậu chỉ có thể đậu vào Tam Trung hoặc Ngũ Tạng* mà thôi. Tam Trung tuy không phải là trường tốt nhưng lại có môi trường học tuyệt đỉnh, học phí đắt đỏ. Ngũ Tạng nói chung cũng rất bình thường nên học phí không đắt.

(*Ngũ Tạng là trường trung học số 5. Themoonyue.wp.com.DonotReup)

Hứa Cảnh Niệm đoán, một người học tra như Tạ Viễn hẳn là sẽ học Ngũ Tạng đi.

Thế nhưng khi nhà trường công bố kết quả, Tạ Viễn thế mà lại đứng đầu.

? ? ? ?

Hứa Cảnh Niệm dụi dụi mắt.

Cuối cùng Tạ Viễn đã học ở Tam Trung, Tam Trung thực sự là rất tạp nham. Những học sinh xuất sắc mà Tam Trung có đều là dựa vào tiền mà đoạt được. Người xếp hạng nhất như Tạ Viễn, ít nhiều gì cũng đập kha khá tiền.

Hứa Cảnh Niệm ngàn tính vạn tính cũng tính không ra Tạ Viễn lại là một học thần lợi hại đến như vậy.

Cho nên, Hứa Cảnh Niệm ủ rũ cầu xin ba mình chuyển trường cho mình, còn hứa rằng sau này cậu nhất định sẽ uống thuốc đúng giờ, sẽ không làm họ lo lắng.

Chuyển trường thì chuyển trường, nhưng không được học chung lớp nữa. Phải đến năm lớp mười một mới được học cùng nhau.

Tạ Viễn vẫn giống như hồi cấp hai, không thích nói chuyện. Mà thành tích hắn tốt, chắc là cậu trèo cao không nổi. Cho nên khi Tạ Viễn nhìn thấy bí mật cơ thể của cậu, cậu vừa sợ hãi, vừa hoảng hốt, lại có chút mừng thầm. Nếu, nếu Tạ Viễn không ghét cậu, cậu có thể đến gần Tạ Viễn hơn một chút.

Nhưng Hứa Cảnh Niệm không ngờ Tạ Viễn không những không chán ghét cậu mà còn xxx với cậu.

Hứa Cảnh Niệm vẫn có chút khó mà tin nổi nằm ở trên giường. Cậu thực sự ở bên Tạ Viễn, cậu đã ôm được mặt trăng xa xa không thể chạm tới vào vòng tay của mình rồi.

Cậu ôm mặt trăng, thế nhưng mặt trăng chỉ xuất hiện vào ban đêm. Khi bình minh ló dạng, mặt trăng liền chìm xuống, người không có cảm giác an toàn như Hứa Cảnh Niệm lại lo được lo mất.

Sáu giờ rưỡi sáng, Hứa Cảnh Niệm vừa bước vào lớp liền nhìn thấy Tạ Viễn đang dựa vào tường ở cửa, Hứa Cảnh Niệm đột nhiên có chút căng thẳng. Cậu mím môi, do dự không biết nên chào Tạ Viễn như thế nào. Nên bước tới kéo tay Tạ Viễn, hay là đi ngang qua giả bộ vẫy tay một cái đây.

Vế trước giống người yêu vế sau giống bạn học. Nhưng đối với cặp đôi vừa mới xác nhận mối quan hệ như bọn họ mà làm hành động quá mức buông thả đó thì có tốt không?

Hứa Cảnh Niệm đang định vẫy tay, Tạ Viễn đã cau mày kéo người qua, Hứa Cảnh Niệm đụng phải lồng ngực của Tạ Viễn liền hoảng sợ chống tay lên ngực Tạ Viễn để đứng vững, liếc mắt nhìn xem có bị người khác nhìn thấy không.

\”Sao… Sao vậy?\”

\”Qua đây với anh.\”

\”Sắp vào học rồi.\”

\”Ừm.\”

Hoàn toàn không thể hiểu được Tạ Viễn muốn gì.

Hứa Cảnh Niệm thành thật đi theo Tạ Viễn, giẫm lên cái bóng của Tạ Viễn, giẫm tới giẫm lui một hồi liền đi tới phòng thiết bị quen thuộc.

Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt.

Sau đó là trời đất quay cuồng, cả người liền bị Tạ Viễn đẩy vào tường, tiếng thở nhẹ bị bóp nghẹt trong cổ họng.

Răng và môi dính chặt lấy nhau, đầu lưỡi Tạ Viễn không nói lời nào liền đi vào, nước bọt của cả hai dây dưa hòa quyện vào nhau, Hứa Cảnh Niệm bị hôn đến hô hấp đều trở nên dồn dập, thứ phóng đãng ở phía dưới cũng đã có cảm giác.

Khuôn mặt của Hứa Cảnh Niệm càng đỏ hơn, Tạ Viễn hôn cậu một lúc rồi mới buông cậu ra.

Đôi mắt của Hứa Cảnh Niệm vì nhiễm hơi nước mà nhòe đi, đôi môi no đủ đỏ tươi. Tạ Viễn trực tiếp đỡ mông của Hứa Cảnh Niệm rồi áp vào đầu cậu mà nói: \”Sau này buổi sáng nhớ đến sớm mười phút.\”

\”Vì… Vì sao?\”

Hứa Cảnh Niệm còn chưa bình tĩnh lại nên phản ứng hơi chậm, lông mi luống cuống chớp chớp.

\”Nụ hôn chào buổi sáng.\”

Nụ hôn chào buổi sáng?

Một nụ hôn chào buổi sáng kéo dài 10 phút? Hôn chào buổi sáng bây giờ lại kích thích đến như thế sao?

Hứa Cảnh Niệm nhướng mi, trong mắt Tạ Viễn chỉ có cậu. Tạ Viễn như vậy đã cho Hứa Cảnh Niệm rất nhiều cảm giác an toàn, cậu thật giống như đã ôm được mặt trăng vào trong túi, không ai có thể nhìn thấy, chờ trời tối, mặt trăng sẽ lại hiện ra.

Mặt trăng vẫn luôn ở đó.

\”Tạ Viễn, anh thật sự thích em sao? Em cứ nghĩ là mình đang nằm mơ.\” Hứa Cảnh Niệm tựa vào lồng ngực Tạ Viễn, lắng nghe tiếng tim đập của Tạ Viễn, sắc mặt có chút đỏ bừng.

Tạ Viễn rũ mắt xuống, nhìn Hứa Cảnh Niệm của hắn đang dựa vào trong lòng hắn.

Tiểu Niệm của hắn, dường như rất thích hắn.

Hắn đê hèn đáng khinh như vậy, thì biết phải làm sao bây giờ?

Để Hứa Cảnh Niệm lo được lo mất, hay ngày ngày nhớ hắn thích hắn, hoặc là xoay quanh hắn mỗi ngày mới tốt đây.

Tạ Viễn cười cười, ôm chặt Hứa Cảnh Niệm, giống như muốn hòa làm một thể với Hứa Cảnh Niệm.

\”Chờ em tỉnh mộng, anh lại tỏ tình với em vậy.\”

Đê hèn đáng khinh như hắn, vẫn không nỡ để Hứa Cảnh Niệm xoắn xuýt.

Thế nhưng, kẻ đáng khinh này chỉ có thể để Hứa Cảnh Niệm trong mắt chỉ có hắn.

[Hết chương 14]

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.