[Đam Mỹ] Giường Trên Ngày Nào Cũng Bị Giường Dưới Chọc Tức Hộc Máu – Chương 65 + 66 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ] Giường Trên Ngày Nào Cũng Bị Giường Dưới Chọc Tức Hộc Máu - Chương 65 + 66

Chương 65

Vương Tiểu Thiên sửng sốt, nhìn thanh chocolate dù nhỏ nhưng vẫn gói rất tinh xảo, sau đó lại ngước mắt nhìn Tiêu Ngọc Hoành.

Nè. Tiêu Ngọc Hoành ra hiệu cho cậu nhận lấy.

Vương Tiểu Thiên do dự, sau đó quay đầu liếc nhìn hai người đang ngủ ở giường đối diện, xác định hai người không tỉnh lại mới cầm lấy thanh chocolate kia.

Hơi nặng. Vương Tiểu Thiên nương ánh sáng mờ mờ mà xoay mấy lần, lại lắc lắc, trong hộp phát ra tiếng vang khe khẽ, lòng bỗng động, giờ mới biết là mình nhầm rồi, đây không phải chocolate.

Vương Tiểu Thiên lại nhìn sang Tiêu Ngọc Hoành, người kia nằm nghiêng người bên cạnh cậu, một tay chống đầu, rõ ràng không phải giường hắn mà hắn trông còn thảnh thơi hơn cả chủ nhân cái giường là Vương Tiểu Thiên.

Bóc đi. Tiêu Ngọc Hoành nhìn cậu bằng ánh mắt mong chờ, dùng cằm chỉ chỉ \”chocolate\” trong tay Vương Tiểu Thiên.

\”…\” Vương Tiểu Thiên không bóc ra mà mặt lạnh tanh, nhét món quà vào trong tay hắn, sau đó đưa tay đẩy hắn, ra hiệu hắn mau xuống.

Nếu như đúng là chocolate, cậu miễn cưỡng cũng sẽ ăn, nhưng nếu giờ đã biết là không phải, cậu có nói gì cũng sẽ không nhận.

Không thể dây dưa mãi nữa.

Tiêu Ngọc Hoành thấy quà bị từ chối, không khỏi nhíu mày, sau đó không chỉ không chịu xuống mà còn cậy mình to con, hai tay kéo Vương Tiểu Thiên một cái, sau đó xoay người, đè lên người cậu.

Vương Tiểu Thiên căng thẳng, nằm trên chiếc giường cứng ngắc, im lặng nhìn người đè trên người mình.

Tư thế này… không ổn lắm.

Tiêu Ngọc Hoành cũng hơi lúng túng, tuy rất muốn hôn hôn ôm ôm người trước mắt, nhưng biết rõ cưỡng ép quá chỉ có thể khiến Vương Tiểu Thiên phản cảm, thế nên cũng không làm gì, chỉ lại cầm \”chocolate\” trong tay đưa sang.

Nè. Tiêu Ngọc Hoành nhìn cậu bằng vẻ mặt lấy lòng.

Vương Tiểu Thiên cau mày im lặng một hồi, cuối cùng vẫn cầm lấy món quà, sau đó nghe lời xé lớp giấy gói ra.

Tuy đã có tiếng ngáy của cậu béo che lấp, nhưng tiếng xé giấy vẫn hơi chói tai, sau đó lúc Vương Tiểu Thiên xé băng dính không cẩn thận \”xoẹt\” một tiếng, âm thanh rất lớn khiến Đoàn Sách ngủ đối diện cậu mơ màng tỉnh lại, dọa Vương Tiểu Thiên sợ đến lập tức dừng hành động.

Mắt thấy Tiêu Ngọc Hoành vẫn không nhúc nhích, Vương Tiểu Thiên vội vàng giơ tay ấn hắn xuống, sau đó nhanh chóng xốc chăn lên che hắn đi, Tiêu Ngọc Hoành cũng phối hợp, ngoan ngoãn nằm sấp xuống, vùi mặt vào ngực Vương Tiểu Thiên, vốn không căng thẳng gì nhưng cũng bị Vương Tiểu Thiên làm căng thẳng theo.

Trong không khí lành lạnh tựa như có tiếng tim đập thình thịch.

Hai người bên kia vừa nằm yên, Đoàn Sách bên này liền ngẩng đầu lên, sau đó mở đôi mắt mơ màng quét một vòng ký túc tối om, sau đó nhìn sang Vương Tiểu Thiên giường bên, thấy cậu yên lặng ngủ, chỉ có một cái đầu thò ra ngoài chăn bông, thế là ngáp một cái rồi nằm xuống trở mình, ngủ tiếp, không hề phát hiện ra điều gì.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.