Tác giả: Công Tử Vu Ca.
Chuyển ngữ: Trúc Nhỏ Dưới Nắng.
Phù Diệp từ sau lần phân hóa gặp vấn đề, thể chất suy giảm rõ rệt, suốt hơn một năm nay đều được chiều chuộng nâng niu.
Chẳng những không cải thiện được sức khỏe, ngược lại còn nuông chiều đến mức chẳng biết sợ trời đất là gì. Độ tuổi này của con trai vốn cũng khó tự chủ nhất.
Hai đêm đầu chỉ hôn hít vuốt ve đã thỏa mãn, đến đêm thứ ba, khi nằm trong vòng tay hắn, cậu bỗng như rắn quấn quanh cổ hắn mà cựa quậy, làn da dưới lớp áo ngủ ửng lên sắc hồng mê người. Chẳng nói năng gì.
Với Phù Hoàng, sự lưu luyến và thân mật kiểu này của cậu, còn khiến hắn say mê hơn cả thể xác. Hắn luôn bật đèn, ánh mắt hạ thấp quan sát, cảm thấy Phù Diệp lúc thân thiết như vậy chính là cảnh tượng tuyệt mỹ nhất thế gian.
Cơ thể Phù Diệp nóng bừng, chỉ cần hắn hôn nhẹ, ánh mắt cậu sẽ tan chảy theo cùng thân thể. Người ta vẫn nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Vậy trái tim cậu cũng tan chảy theo rồi sao?
Phù Hoàng có cảm giác thỏa mãn rằng nếu hắn muốn, hắn có thể có được tất cả. 90% nhân loại trên đời này đều sống tạm bợ qua ngày, vậy mà hắn lại may mắn đến thế.
Hắn có thể thiết lập với Phù Diệp một \”đánh dấu vĩnh cửu\” không thể hủy bỏ suốt đời, không chỉ trên phương diện sinh lý, mà còn có thể xây dựng kết nối sâu sắc về tình cảm và tinh thần. Không ai biết được điều này hấp dẫn với hắn đến nhường nào.
Phù Hoàng nghĩ, có lẽ chính vì tình cảm bao năm giữa hắn và Phù Diệp, vì thương yêu cậu, nên hắn mới nhẫn nại được đến bây giờ. Phù Diệp vẫn còn quá non nớt, hắn sợ cậu không chịu nổi. Giữa Alpha và Omega tốt nhất nên có những tiếp xúc tuần tự như vậy rồi mới đánh dấu, để cả hai có thể thích ứng tốt hơn.
Nụ hôn của hắn mang theo pheromone, từng chút một truyền vào Phù Diệp. Giống như cách hắn nuôi dưỡng cậu những năm qua vậy. Hắn nuôi cậu khôn lớn, cũng nên \”nuôi\” cậu chín muồi.
Mỗi người đều có những điều sâu kín không dám đối diện. Lúc này và thời điểm hắn ôm Phù Diệp khi mới mười mấy tuổi, thực chất chẳng khác nhau chút nào.
Chiều thứ Sáu, họ có tiết thể dục. Có lẽ do đổ mồ hôi, Tiêu Dật Trần hỏi cậu: \”Mày đến kỳ phát tình rồi à?\”
Phù Diệp đáp: \”Tao mới hết kỳ được vài ngày.\”
Tiêu Dật Trần nhìn cổ cậu đỏ ửng, nói: \”Mày chắc chứ?\”
Phù Diệp lập tức cảnh giác: \”Mày ngửi thấy gì à?\”
Tiêu Dật Trần lắc đầu: \”Nhưng xem triệu chứng thì rất giống.\”
Phù Diệp tuy luôn uống thuốc, nhưng mới phân hóa nên rất cẩn thận. Biết tiết thể dục khó tránh khỏi đổ mồ hôi và va chạm, cậu còn dán thêm miếng ức chế sau gáy. Khi trở lại phòng thay đồ dành riêng cho Omega, cậu soi gương lúc rửa mặt.
Mặt cậu đỏ thật, cổ cũng đỏ. Trước đây chỉ khi đêm về ở cùng Phù Hoàng, cậu mới như vậy. Để đề phòng, cậu quyết định đến phòng y tế trường.