[Đam Mỹ/Full] Giam Cầm Trong Đêm Dài – Chương 74 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 50 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Đam Mỹ/Full] Giam Cầm Trong Đêm Dài - Chương 74

Chương 74: Hộp thư nháp

\”#¥%@… &%¥#@…#*….\”

\”Di chứng… Mạch máu trong não…\”

\”Xuất huyết não… Vị trí cục máu đông… Kiểm tra thêm một bước… Thành lập nhóm điều trị…\”

…..

Những âm thanh xa xôi, mơ hồ và lộn xộn dần trở nên rõ ràng, chuyển sang những cuộc đối thoại ngắt quãng miễn cưỡng có thể nghe thấy, Ôn Nhiên vừa mới định cử động tay thì đã bị nắm lấy.

Cuộc trò chuyện lập tức dừng lại, Ôn Nhiên khó khăn mở mắt ra.

Trời rất tối, mơ hồ toả ra một chút màu trắng xám, không nhìn rõ xung quanh nhưng có thể ngửi thấy mùi thuốc sát trùng và mùi thuốc đặc trưng của bệnh viện, sau đó là vài tiếng bước chân lại gần, có người vây quanh cậu nhỏ giọng nói chuyện nhưng cậu lại không nắm bắt được hình dáng.

Trong lòng Ôn Nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cậu nắm chặt lấy bàn tay đang nắm tay mình, hơi nghiêng đầu sang, muốn nhìn đối phương nhưng vẫn chỉ nhìn thấy một mảng màu xám đen.

Cậu hỏi: \”Sao lại không bật đèn vậy? Bây giờ là mấy giờ rồi?\”

Xung quanh lập tức trở nên yên lặng.

Một lúc sau, cậu nghe thấy giọng nói của Cố Quân Trì, rất trầm và hơi khàn: \”Buổi chiều rồi.\”

Ôn Nhiên gật đầu, dừng lại một lát rồi nói: \”Hình như mắt tôi không nhìn thấy gì nữa.\”

Cậu cảm nhận được Cố Quân Trì cúi người lại gần, dùng ngón tay xoa khóe mắt mình rất nhẹ: \”Để bác sĩ xem giúp cậu xem sao.\”

\”Được.\”

Bác sĩ bước lên phía trước, giữ mí mắt của Ôn Nhiên rồi cầm đèn pin chiếu vào đồng tử, kiểm tra mức độ nhận biết của cậu với ánh sáng, sau đó hỏi thăm những bộ phận khác trên cơ thể Ôn Nhiên cảm thấy thế nào, Ôn Nhiên nằm rất yên lặng trên giường bệnh, trả lời từng câu một.

\”Dây thần kinh thị giác bị chèn ép thì sẽ xảy ra tình trạng thị lực bị mờ hoặc mất thị lực, lát nữa làm kiểm tra cụ thể xem sao.\”

Ôn Nhiên không hỏi gì cả mà chỉ nói: \”Được, cảm ơn ngài.\”

Tiếng bước chân xa dần, cửa phòng bệnh mở ra rồi đóng lại, sau đó rơi vào yên lặng, Ôn Nhiên chỉ có thể xác nhận Cố Quân Trì vẫn còn ở đó bằng bàn tay đang nắm tay mình và mùi pheromone. Cậu nhìn về phía Cố Quân Trì dựa vào trực giác, hỏi: \”Tôi đã hôn mê từ sáng đến giờ hả?\”

\”Ừm.\”

Lại có người đi vào, Ôn Nhiên ngửi thấy mùi đồ ăn, sau đó đầu giường được chỉnh cao lên. Cậu ngồi dậy, nói: \”Tôi muốn rửa mặt.\”

Cậu rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Cố Quân Trì, chậm rãi xuống giường, chạm ngón chân lên thảm mấy lần mới tìm được dép lê.

Sau khi mang dép vào, Ôn Nhiên ngồi ngây ra đó, không nhìn thấy gì cả nên không biết được cách bố trí phòng bệnh, nên đứng dậy đi về phía nào đây? Cậu thở dài rất khẽ, không hề cực kỳ bi thương hay không thể chấp nhận mà chỉ vừa bình tĩnh vừa hơi ủ rũ nói: \”Bất tiện quá đi mất.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.