Chương 73
—
Ôn Duệ trông có vẻ gầy đi một chút, bộ dạng công tử bột trên người đã không còn nữa, ngược lại còn toát ra vài phần khí chất chín chắn của thương nhân.
Hắn và Ôn Nhiên cứ nhìn nhau như vậy, mãi cho đến khi cửa thang máy sắp sửa tự động đóng lại, Cố Quân Trì mới đưa tay ra chặn lại, nói với Ôn Duệ: \”Không muốn đi thì ra ngoài.\”
Ôn Duệ cảm thấy hoang đường: \”Có nhầm không vậy, là các cậu mãi không chịu đi vào có được không?\”
Cố Quân Trì phớt lờ hắn, sau đó đi vào thang máy với Ôn Nhiên.
Ôn Duệ đã biết chuyện Ôn Nhiên còn sống nhưng vẫn nhìn cậu hồi lâu mới nói: \”Thằng nhóc thối, sao cậu không giả chết cả đời luôn đi.\”
\”Em cũng muốn nhưng không cẩn thận bị phát hiện mất tiêu rồi.\” Ôn Nhiên trả lời. Lại gọi là \”anh\” thì hình như hơi kỳ lạ, cậu chỉ có thể tôn xưng với đối phương một tiếng: \”Sếp Ôn khoẻ ạ.\”
\”Khoẻ cái rắm.\”
Ôn Nhiên bèn hỏi: \”Không khoẻ sao? Hôm nay sếp Ôn tới khám bệnh gì vậy?\”
\”Thử rủa tôi nữa xem.\” Ôn Duệ liếc xéo cậu một cái, dừng lại một lát mới nói: \”Một thời gian nữa mẹ cũ của cậu sắp chuyển trại, hôm nay được đưa đến khám sức khỏe, tôi tiện thể đến thăm tù luôn.\”
Ôn Nhiên sửng sốt, quay sang nhìn Cố Quân Trì theo bản năng, vẻ mặt Cố Quân Trì vẫn thờ ơ, tựa như cảm thấy xúi quẩy, nói: \”Biết sớm thì đi thang máy riêng cho rồi.\”
Ding— Cửa thang máy lại mở ra, Ôn Duệ \”hừ\” một tiếng rồi nói: \”Tôi tới rồi.\”
Tầng này là Khoa Tim mạch, cửa thang máy đối diện với bàn y tá. Trước bàn y tá, hai nữ quản ngục đang đứng hai bên trái phải của một omega mặc đồng phục tù nhân màu xanh dương.
Ôn Duệ bước ra ngoài, omega nghe thấy tiếng thì xoay người lại.
Ôn Nhiên đứng trong thang máy bất động nhìn Trần Thư Hồi, bà đã cắt tóc ngắn, gầy đi, nếp nhăn ở khóe mắt đã sâu hơn nhưng lưng vẫn rất thẳng, giống như dáng vẻ mặc những bộ đồ hay lễ phục xinh đẹp trước đây.
Vào khoảnh khắc bốn mắt giao nhau với Ôn Nhiên, thân hình của Trần Thư Hồi đột nhiên khựng lại, hơi thất thần nhíu mày và nheo mắt lại. Sau khi xác nhận đã thật sự nhìn rõ, trên mặt bà bắt đầu hiện lên biểu cảm kinh ngạc khó mà tin nổi.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, cắt đứt tầm nhìn và không gian.
Ôn Nhiên cúi đầu, im lặng mấy giây, cậu hỏi Cố Quân Trì: \”Bà ta sẽ bị giam bao lâu?\”
\”Suốt đời.\”
Cậu không thể diễn tả được tâm trạng lúc này, không phải sợ hãi hay vui sướng mà là phức tạp khó nói. Ôn Nhiên nắm tay lại thành nắm đấm, ngẩng đầu lên nhìn Cố Quân Trì: \”Tôi có chuyện muốn hỏi bà ta.\”
Trước khi làm kiểm tra sức khoẻ, Ôn Nhiên đã tham gia vào chuyến thăm tù này.
Ba người ngồi trong một phòng quan sát, đợi quản ngục đưa Trần Thư Hồi tới.