CHƯƠNG 49:
Rời khỏi nhà kho, Duy Minh trở lại bữa tiệc nhưng đầu nó vẫn ong ong cả lên. Vì sao lại thế? Một người ngạo mạn như Mỹ Xuân lại vì tiền mà phải hạ nhục bản thân mình như vậy sao? Bình thường cô ta cũng đâu đến mức túng thiếu?
Thế Long bên cạnh dễ dàng nhận ra sự thất thần trong đáy mắt của Duy Minh, liền dịu dàng hỏi han:
– Duy Minh, em sao thế? – Thế Long khẽ siết chặt bờ vai của nó, ánh nhìn đầy vẻ quan tâm.
– À, em không sao… Không hiểu sao em hơi choáng váng một chút thôi. Anh đưa em tới sô pha nghỉ ngơi một chút là được rồi – Duy Minh khẽ níu tay Thế Long.
– Không sao? – Thế Long hơi nhíu mày nhưng trước cái níu tay của Duy Minh khiến hắn đàng phải nhượng bộ.
Sau khi đưa nó ngồi nghỉ ở ghế sô pha, Thế Long còn ân cần căn dặn:
– Được rồi, ngồi ở đây một chút. Nếu thấy mệt nữa thì nói anh, anh đưa em vào trong.
– Ừm, anh đừng quá lo lắng. Anh nhanh chóng ra ngoài tiếp khách đi kìa.
Thế Long dù một chút cũng không muốn rời nhưng cũng ngoan ngoãn nghe lời Duy Minh. Sau khi vuốt nhẹ mái tóc rồi đặt lên trán nó một nụ hôn rồi Thế Long mới miễn cưỡng rời đi.
Đáng tiếc là có kẻ không biết nhục, Thế Long vừa rời đi thì Mỹ Xuân cũng vừa xuất hiện đúng lúc, thừa lúc Duy Minh còn ngẩn ngơ nhìn theo Thế Long bèn lên tiếng châm chọc:
– Wow, chẳng phải là Duy Minh đây sao. Xin chào cậu. Dạo này không phải đi làm thêm, không cần bưng bê đồ ăn thức uống nên da dẻ trắng trẻo, sắc mặt hồng hào quá nhỉ…
Duy Minh nghe giọng nói chua chát ấy thì đôi mắt khép hờ mới chậm chạp mở ra, nhưng nó chưa kịp mở miệng đã bị Mỹ Xuân tiếp tục cướp lời:
– … Quần áo trên người cũng toàn hàng hiệu. Duy Minh bây giờ cũng biết làm nũng tranh thủ tình cảm của Tổng giám đốc An Thế Long rồi nhỉ?
Duy Minh theo phản xạ liền đứng dậy, tai chưa kịp thích nghi với những lời nói xỏ xiên của người “bạn cũ” này.
– Xem nào, xem nào, cuối cùng vịt cũng hóa thành thiên nga rồi thì không cần nhìn mặt bạn cũ sao? – Mỹ Xuân vừa nói vừa nhìn Duy Minh một lượt từ trên xuống dưới: Quần áo đều là hàng hiệu do chính tay nhà thiết kế hàng đầu thế giới Margaret thiết kế.
Margaret là nhà thiết kế vàng của làng thời trang thế giới, những người nổi tiếng sành điệu đều phải có trang phục của bà trong tủ quần áo, nhưng có một điều đặc biệt là trang phục của bà không phải có tiền là có thể mua được, đa số toàn bộ phải thông qua mối quan hệ bằng hữu mới có được.
Duy Minh về phương diện này không hề có chút hứng thú nên trang phục được Thế Long đưa thì nhận thôi chứ cũng không quan tâm do ai thiết kế. Đối với một đứa dễ tính như nó thì quần áo do Margaret thiết kế hay mua hàng giảm giá cũng không khác gì mấy. Còn Mỹ Xuân thì hoàn toàn ngược lại, đối với con người thích chưng diện và đặc thù “nghề nghiệp” như ả ta thì hàng hiệu luôn là mối quan tâm hàng đầu. Khó trách, nhìn bộ y phục trên người Duy Minh kia ả càng nhìn càng thấy chướng mắt.
Mỹ Xuân vốn đã có rượu trong mình nên càng không cần giữ hình tượng, bước chân loạng choạng tiến đến gần chỗ Duy Minh. Bìh thường ả ta còn có phần kiêng nể Thế Long nên không dám động đến Duy Minh, nhưng giờ đây có hơi rượu trong người nên xem Duy Minh là chỗ phát tiết, từng lời ăn tiếng nói chẳng xem An “phu nhân” ra gì.