CHƯƠNG 40: Chương này 18 , khán giả nên cân nhắc trước khi xem hehe
“Lúc hôn em có chút không tiện, mỏi cổ lắm.” Duy Minh nghe Thế Long nói mà ấm ức vô cùng, trong lòng nó thầm nghĩ “Mình cũng rướn người lên mệt lắm chứ bộ!”. Nhưng những lời như vậy thật sự nó không có mặt mũi nào để nói ra nên chỉ còn cách cúi đầu đi vòng quanh căn bếp, vừa đi vừa giả vờ như không nghe thấy gì hết.
“Cậu nhóc này lại ngốc nữa rồi!” Thế Long vừa nhìn điệu bộ vô cùng dễ thương của Duy Minh vừa khẽ cười, nó như con rùa nhỏ nhỏ xinh xinh, hễ có chuyện gì là trốn biệt trong cái mai của mình. Càng nhìn càng đáng yêu.
Thế Long không vạch trần hành động ngô nghê đó của nó, chỉ dịu dàng đứng dựa vào giá bếp, chăm chú nhìn Duy Minh chờ nó quay người lại. Quả nhiên như hắn dự đoán, Duy Minh im lặng được một lúc vẫn phải quay lại nói chuyện: “Nhà anh hết gạo rồi à?”
“Anh không biết… Thôi, hay mình ra ngoài ăn luôn đi cho tiện.” Thế Long khoanh tay trước ngực, ôn tồn nói.
“Nhưng mua nhiều thức ăn như vậy, biết làm thế nào?” Duy Minh cảm thấy không sử dụng để đó vứt đi hết thì thật lãng phí.
Suy nghĩ một hồi lâu nó đành nói: “Bây giờ mình xay sinh tố trước đã!” Sau khi nói xong, Duy Minh thấy mình thật vô duyên, tự nhiên lại nói đến chủ đề không liên quan gì như thế này. Sau đó nó vội vàng với lấy mấy quả táo rồi tỉ mỉ gọt vỏ.
“Thế còn cà rốt?” – Thế Long hỏi.
“Xay sinh tố” – Duy Minh tiếp tục gọt táo, không buồn ngẩng mặt lên đã trả lời.
“Vậy còn dưa hấu?” – Thế Long chậm rãi hỏi tiếp.
“Xay sinh tố” – Duy Minh vừa trả lời vừa tiếp tục với công việc của mình.
“Vậy còn em?” – Hắn thuận miệng hỏi tiếp.
“Xay…” – Duy Minh cũng thuận miệng trả lời, nhưng không đợi nó trả lời xong thì Thế Long đã phì cười.
Sau đó hắn ta nép sát vào người nó, ánh mắt chậm rãi quét khắp người nó từ trên xuống dưới, trên gương mặt anh tú đang hiện ra nụ cười gian xảo cực kì.
“Muốn xay thì phải cởi quần áo đó”. Thế Long càng cười càng gian xảo. [Trước giờ sao mình không để ý Long ca lại có máu 35 trong người như thế hehe] Trước tiên, hắn kéo cả người Duy Minh cả vào lòng mình, vòng tay qua ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của ai đó.
Duy Minh bất ngờ kêu lên một tiếng, vô tình đạp lên chân Thế Long mấy cái, hai tay thì quơ quào loạn xạ hòng thoát ra khỏi “móng vuốt” của hắn.
“Là em nói muốn xay sinh tố.” Thế Long làm ra vẻ vô tội, khi nhìn kiểu phản kháng giống như con mèo của nó, hắn không kìm chế được liền mỉm cười dịu dàng. Thế Long dùng một tay kẹp hai tay của Duy Minh, tay kia vuốt nhẹ qua cổ nó, dần dần lướt xuống cổ áo. Làn da trắng ngần của Duy Minh dưới bóng đèn mờ ảo càng càng trở nên mê hoặc, khiến ham muốn trong Thế Long càng dâng cao.
Duy Minh run rẩy đôi môi: “Thực ra… thực ra chúng ta có thể ra ngoài ăn.”
Hắn cúi xuống hôn lên xương quai xanh của Duy Minh rồi nói mơ hồ: “Tôi đang ăn”