CHƯƠNG 37:
Lại một đêm nữa của chuyến đi trôi qua êm ả. Chẳng mấy chốc cũng đã đến ngày cuối cùng trước khi trở lại thành phố nên cả đoàn ai cũng tranh thủ tắm biển, vui chơi thỏa thích.
Sáng hôm đó Duy Minh và Thế Long đều thức dậy rất sớm, Duy Minh muốn tranh thủ ngày cuối cùng này để xem mặt trời mọc nhưng Thế Long có vẻ không hứng thú lắm. Nhưng trước giờ nó đã nghe trên tivi và mọi người tán thưởng cảnh đẹp lãng mạn lúc mặt trời mọc trên biển nên đã ra sức năn nỉ ỉ ôi mãi Thế Long mới chịu gật đầu đồng ý.
Thế Long thuê một chiếc xe đạp đôi rồi cả hai cùng đạp ra biển. Vì lúc này còn rất sớm nên không khí ở đây vốn dĩ đã trong lành thì nay lại càng trong lành hơn, trên đường chỉ thấy mấy cụ già đi bộ, tập dưỡng sinh, một vài cửa hàng đang chuẩn bị mở cửa nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng một chiếc xe hơi nào. Đây có là một điểm nhấn của bãi biển này: rất hiền hòa và gần gũi với thiên nhiên.
Nhưng lúc ra đến bãi biển thì cục diện có lẽ đã thay đổi, Duy Minh nhận ra rằng không phải chỉ có mình nó muốn ngắm mặt trời mọc mà còn rất nhiều du khách khác không muốn bỏ lỡ cơ hội ngắm bình minh trên biển. Nên ngay từ sáng sớm đã có khá nhiều người xuống đây để tắm biển, quay phim, chụp hình, mấy đứa trẻ con đang nghịch cát, nô đùa cùng sóng hay cũng không hiếm những cặp tình nhân ra đây ngắm bình minh như nó và Thế Long lúc này.
Vừa nghĩ đến đây Duy Minh liền đỏ mặt, thầm mắng sao lại mang mình và Thế Long ra so với những đôi tình nhân kia chứ!
Và phía xa xa, mặt biển bao la và bầu trời rộng lớn chỉ còn bị ngăn cách bởi một đường chân trời mỏng manh, cảnh tượng ấy cho nó cảm giác đất trời như hòa quyện làm một, thật đẹp và nên thơ. Rồi đằng kia thấp thoáng những con thuyền lênh đênh ngày càng nhỏ dần rồi khuất hẳn giữa đại dương mênh mông. Một cảnh tượng sinh động và đứng trước khung cảnh đó không chỉ Thế Long hay Duy Minh mà bất cứ ai đều cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa tự nhiên.
Không lâu sau đó, những tia nắng đầu tiên bắt đầu ló dạng nhưng chưa đủ để xua đi hơi lạnh của buổi ban mai. Cả hai bước dọc theo bãi cát tận hưởng bầu không khí trong lành, mằn mặn của gió biển mang lại, đôi chân ngập dưới làn nước mát rượi, sóng xô bờ đẩy những dải cát mịn màng chảy qua kẽ chân rồi lại cuốn ra xa, một cảm giác thật thích… sóng và cát muôn đời vẫn thế. Nghĩ đến đây Duy Minh lại liên tưởng đến tương lai của mình và Thế Long, hạnh phúc của cả hai rồi sẽ đến đâu? Hay mãi mãi chỉ đơn thuần như sóng đùa giỡn với cát mà thôi?
Đứng trước khung cảnh lãng mạn như vậy nhưng trong lòng Duy Minh lại dấy lên một nỗi hoang mang vô định, nó lặng lẽ ngước mắt lên nhìn Thế Long, hắn cũng phát hiện Duy Minh đang nhìn mình nên cúi đầu xuống nhìn thật sâu vào mắt nó. Chỉ trong phút chốc, với ánh mắt sâu thăm thẳm của mình, Thế Long đã khiến Duy Minh hoàn toàn an lòng, nhiều khi nó tự trách mình sao quá dễ thỏa mãn như vậy, nhưng thật sự mỗi khi nhìn ánh mắt vừa cương nghị vừa dịu dàng, vừa gần gũi vừa lạnh lùng đó của Thế Long thì trái tim nó lại tan chảy, âu đó cũng là đặc điểm của tình yêu… Phải, nó đã dám khẳng định đó là tình yêu, nhưng không chắc rằng tình cảm Thế Long dành cho nó có phải là tình yêu như nó dành cho hắn hay không.