CHƯƠNG 29:
“Là tôi” – Giọng nói quen thuộc đến mức đáng sợ, ngữ điệu lạnh lùng khiến Duy Minh bất giác rùng mình nhưng vẫn không dám quay đầu lại.
Thế Long đứng ở cửa, lông mày chau lại: “Thật đáng ghét, cậu ta không nói với mình mà để cho tên quản lý Trịnh gì đó đến đây ư?” Nghĩ đến đó, máu nóng của hắn đã bốc ngùn ngụt, nhưng Thế Long không dám hành động lổ mãng vì dù sao hắn vẫn đang trong thời gian án treo ly hôn [Anh cũng biết sợ à?]. Nhớ lại những ngày Duy Minh biến mất tự nhiên hắn thấy lo lắng phát điên. Lúc đầu, Thế Long cho nó đi mà không đuổi theo vì hắn cứ ỷ y rằng Duy Minh nhỏ bé chỉ có mấy chỗ để đi, từ từ nguôi giận rồi kiếm cũng không muộn, ai dè hôm sau nó không đi làm, Thế Long lại tự ái cao nên không thèm đi kiếm, nhưng một ngày, hai ngày rồi ba ngày, Thế Long bắt đầu lo lắng. Thế nên hắn mới cất công đến nhà ba vợ bề ngoài giả vờ thăm hỏi, làm rể có hiếu nhưng thực chất là kiếm vợ mình có trốn ở đây không, sau khi không có hắn mới hỏi con Nhi và thằng Nhân nhưng cả hai vẫn một mực nói không biết khiến Thế Long cũng không ép được.
Thật ra, lần đầu tiên biết cảm giác bị đòi ly hôn đối với Thế Long rất rất khó chịu. Ngay sau khi Duy Minh đi, hắn không chịu đuổi theo nên chỉ biết đánh xe một vòng rồi chạy về công ty để trút giận.
Dưới tầng hầm bí mật của AJ, toàn bộ đồ đạc bị ném tứ tung, cái gì có thể vỡ cũng đã không còn nguyên, vỏ lon bia lăng lốc khắp nơi. Thế Long càng nhìn xung quanh càng tức, lập tức vớ điện thoại gọi cho lão nhị: “Tất cả về AJ ngay lập tức!”
Lúc này trùng hợp cả lão tam và lão tứ cũng đang ở đó, cả ba bọn họ đang ở quán bar, xung quanh gái gú ê chề, không khí vô cùng ồn ào nhưng giọng nói tức giận từ đầu dây bên kia truyền qua thật đáng sợ, nhưng lão nhị vẫn tưởng Thế Long đang đùa, cười cợt nhả đáp: “Lão đại, cậu đang đùa đấy hả?”
“Mười phút nữa tất cả phải có mặt ở đây, không thì đừng có trách” Giọng Thế Long hằn học đến mức đáng sợ, khiến lão nhị toát cả mồ hôi hột, vội vàng đẩy mấy ả tiếp viên đang quấn chặt bên cạnh ra, quay qua nói với lão tam và lão tứ: “Đi thôi, lão đại kêu chúng ta về ngay lập tức!”
“Sao thế?” Lão tam đang vui bị kêu về nên thái độ uể oải nói.
“Đêm hôm khuya khoắc mà kêu gì thế, để sáng mai đi rồi tính”, lão tứ cũng nói theo.
“Giọng lão đại vô cùng tức giận, chắc có chuyện gì quan trọng, về trễ coi chừng không bảo toàn được tính mạng”, lão nhị vừa nói vừa đứng dậy “Chúng ta có mười phút, bây giờ chỉ còn chín phút!”
Nghe đến đây, lão tam và lão tứ đang nằm ườn trên sô pha liền bật dậy, cả ba chạy như bay ra xe, may mà bọn họ là xã hội đen đã quen chạy xe như đua nên về AJ vừa kịp lúc.
Lúc cả ba vào thì căn phòng đã tan hoang, đồ vật không còn cái nào nguyên vẹn, bọn họ không ai dám nói gì, hết nhìn Thế Long rồi lại nhìn nhau, hoang mang tột độ.
Đứng một hồi thì lão nhị mới “xung phong” bước lên cầm một chai bia uống cạn: “Lão đại, có chuyện gì cứ nói ra, anh em chúng ta cùng nhau gánh vác!”