CHƯƠNG 17: ĐĂNG KÍ KẾT HÔN!
Kết hôn với Khánh My, đó là điều Thế Long chưa bao giờ hoài nghi. Từ khi vừa đặt chân vào nhà họ An thì Thế Long đã chăm sóc cô, rồi khi ba mẹ mất, Thế Long kiêm luôn vai trò của họ. Thế Long nhận về mình mọi việc chăm sóc Khánh My, từ dạy học, chơi đùa,… dù có những lúc AJ khó khăn nhất thì hắn cũng không để cho cô thiếu thốn.
Khánh My xinh đẹp, khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài mềm mại, ngoan ngoãn dịu dàng… Ừm, cô gái ấy từ nhỏ đến lớn đều do một tay Thế Long chăm sóc. Vừa suy nghĩ đôi chân của hắn đã tự động đi đến phòng của Khánh My, cửa phòng chỉ khép hờ, Thế Long đứng bên ngoài thấy cô đang chăm chú ngắm nghía vật gì đó liền bước vào. Cô nghe tiếng động liền giấu vật đang cầm vào ngăn bàn.
Thế Long hơi ngại, “Anh xin lỗi, anh làm em giật mình phải không?”, giọng nói ôn hòa, dịu dàng, điều này Thế Long chưa từng thể hiện với người khác. “Anh… chỉ vì… anh rất yêu em…”
Khánh My bặm môi, nghe Thế Long nói hai từ “rất yêu”, khuôn mặt cô càng nhợt nhạt, đáng thương.
“Em biết. Anh đối với em như thế nào thì không còn gì để bàn cãi. Bao năm nay, anh nuôi nấng, chăm sóc em, em không bao giờ báo đáp hết ân tình của anh được…”
“Em đang nói gì thế?” Sao cô ấy lại có suy nghĩ như thế? Hắn cúi mặt, trầm giọng nói. “Những điều anh làm cho em đều là tự nguyện, em đừng nghĩ tới chuyện báo đáp!”
“Nhưng… nhưng bà nội nói…”
Bà đã nói những gì với Băng Lan? Thế Long nghiến răng suy nghĩ.
“Những lời nội nói em đừng bận tâm!”
“Thật sao?” Đôi mắt rưng rưng tuyệt đẹp của Khánh My ánh lên một hy vọng nhỏ nhoi…
“Chỉ cần em nói thật cho anh biết suy nghĩ của em.”
Cô gái lại cảm thấy sợ sệt trước khuôn mặt nghiêm túc của Thế Long. Cô rất tin những gì Thế Long nói. Từ nhỏ tới lớn, đối với cô, lời nói của anh đều như thánh chỉ. Cô tin Thế Long, nương tựa vào hắn và không bao giờ chống đối hắn cả.
“Em… em cũng thích anh…” Khánh My khẽ nói…
“Mình không thích anh ấy!”
Những buổi chiều vắng khách, Khánh My thường hay lui tới chỗ làm thêm của Duy Minh để mua một vài vật cỏn con, nhưng cái chính là cùng trò chuyện với nó. Duy Minh không chỉ bắt đầu thân thiết với Thế Long mà sau lời hẹn với Khánh My ở bệnh viện, Duy Minh tưởng cô chỉ nói xã giao nhưng ai ngờ cô lui tới shop thật. Rồi với lứa tuổi xêm xêm nhau, cả hai bắt đầu trò chuyện rất ăn ý, thậm chí giờ đã là bạn rất tốt. Kháng My đã nhiều lần gặp vấn đề rắc rối hay khó nghĩ thì đều chia sẻ và xin ý kiến của nó.
Duy Minh vừa tính tiền xong cho một vị khách liền tranh thủ tâm sự với Khánh My như mọi khi.
“Duy Minh, không phải mình ghét anh ấy, mà tình cảm của mình đối với anh Long không phải là tình yêu nam nữ… Anh ấy giống như anh trai của mình, một người mà mình luôn luôn kính trọng, thậm chí còn có chút e dè sợ hãi…”