Người xông tới là Thanh cô cô.
Gương mặt Thanh Mính đỏ bừng, Tư Mặc theo sát phía sau nàng, khẩn trương nói: \”Cô cô! Hầu gia còn đang bàn chuyện!\”
Lồng ngực của Thanh Mính phập phồng, hiển nhiên đang rất tức giận, vội vàng hành lễ với Vân Trinh, lại vội nói: \”Đều không phải là người ngoài, ta sẽ không tị hiềm nữa. Hầu gia, lúc sửa soạn lại đồ vật của ngài, ta mới phát hiện Đông phủ không chuẩn bị chỗ ở của ta? Hỏi quản gia, nói là La trưởng sử sắp xếp, trưởng sử nghĩ như thế nào vậy? Ta không đến ở trong viện, ai sẽ chăm sóc Hầu gia?\”
Nàng quản lí nhà cửa nhiều năm, lại có Hầu gia trước làm chỗ dựa, cũng không có sự e lệ của nữ tử với người ngoài, ánh mắt nhìn về phía La Thái Thanh lạnh lùng độc ác, giống như bị người ta cướp đi thứ gì quan trọng vậy.
Vân Trinh giương mắt nói: \”Cô cô, là ta dặn dò.\”
Thanh Mính sửng sốt: \”Hầu gia?\”
Vân Trinh nói: \”Sang năm ta cũng mười lăm, lúc này cũng trong nhà người bình thường muốn bàn đến chuyện hôn nhân, cô cô còn trẻ chưa gả, không tiện chăm sóc ta, ảnh hưởng đến danh tiếng của cô cô.\”
Thanh Mính nhìn ánh mắt trong sáng của Vân Trinh, bỗng nhiên tạm ngừng: \”Vậy ai sẽ chăm sóc Hầu gia? Tuy Hầu gia sẽ lớn, ta ở viện tử khác chăm sóc cũng được mà?\”
Đôi mắt Vân Trinh khẽ cong, cười nói: \”Không cần phải lo lắng, Thái Thường Tự đã phái mấy ma ma và tỷ tỷ có nhiều kinh nghiệm cho ta, ít ngày nữa sẽ đến, ngoài ra ta đã dặn dò La trưởng sử tìm người cho cô cô, sau khi ra hiếu sẽ tính chuyện hôn nhân cho cô cô, đến lúc đó cô cô cũng phải về nhà đợi gả, lại phải vất vả, nên cứ ở Tây phủ chờ là được rồi.\”
\”Xuất giá?\” Sắc mặt Thanh Mính trắng bệch, nhìn về phía La Thái Thanh, La Thái Thanh khom người nói: \”Ta đã tìm kiếm cho Thanh Mính cô nương ba người tướng mạo nhân phẩm đều tốt, gia cảnh giàu có bậc trung, đang muốn phái người đưa đến cho cô nương nhìn đây, nếu như có ý, rất nhanh sẽ được quyết định, chờ ra hiếu sẽ có thể đón dâu, cũng đã chuẩn bị sẵn của hồi môn cho cô nương rồi, đúng lúc phía bắc kinh thành có năm mươi mẫu ruộng tốt muốn bán, ti chức đã sai người mua cả thôn trang, của hồi môn cũng rất thoả đáng.\”
Tư Mặc và Tư Nghiên thì kêu lên: \”Chúc mừng cô cô!\”
\”Cô cô đại hỉ!\”
\”Thôn trang phía bắc? Đây chính là tấc đất tấc vàng!\”
\”Xuất giá từ Tây phủ sao? Vậy sẽ rất có thể diện!\”
\”Quan môi(*) làm mai thì phải khác chứ, ta nghe nói không phải ai cũng có thể nhờ được quan môi đâu.\”
(*) Quan môi là người làm mai trong nha môn.
\”Cũng không biết tân lang thế nào.\”
\”Còn cần phải nói sao La trưởng sử tự mình chọn người, đương nhiên là gia cảnh nhân phẩm không thể không tốt.\”
Thanh Mính nhìn Vân Trinh điềm nhiên mỉm cười như không có việc gì, sắc mặt ngạc nhiên, giống như đang nhìn một người xa lạ, đứa bé này, không phải rõ ràng mỗi ngày đều nhìn hắn lớn lên, mỗi ngày đều la hét cô cô không gả thì không gả, ta sẽ nuôi cô cô sao?