[Đam Mỹ-Edit][Hoàn] Chiến Lợi Phẩm Của Đế Vương – Hôi Cốc – Chương 40: Châu cháy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ-Edit][Hoàn] Chiến Lợi Phẩm Của Đế Vương – Hôi Cốc - Chương 40: Châu cháy

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Cơ Băng Nguyên cầm sổ gấp, giống như đang nhìn đứa trẻ mà mình kiêu ngạo lấy được thành tích, ánh mắt vui vẻ, khóe miệng hơi cong.

\”Không tệ, trẫm nhớ phía bắc có không ít trộm cướp thật ra chính là bộ tộc Bắc Tiết rảnh rỗi nên mới đến Trung Nguyên của chúng ta cướp bóc, lần này để Cát Tường Nhi luyện tay cũng rất tốt.\”

\”Lão Lan có kinh nghiệm phong phú, lúc đầu nhóm quân nô này đã rất có tố chất rồi, lại được huấn luyện lâu dài, bản thân cũng đã là cường binh không tệ, đợi sau lần này bọn họ ra ngoài gặp máu sẽ rèn được tâm huyết và tàn nhẫn, mới thật sự trở thành binh tốt, lại rèn luyện thêm mấy năm sẽ có thể trở thành tướng lĩnh sử dụng được.\”

\”Cát Tường Nhi suy nghĩ rất tốt, thời buổi này còn có bao nhiêu người nỡ tiêu xài như nước để nuôi quân? Trẫm dám nói, cho dù là đám phiên vương kia cũng không nỡ chi cho gia tướng của mình như hắn, bốn mươi vạn lượng bạc đều dùng hết vào đó, đứa nhỏ này có quyết đoán, mưu tính sâu xa.\”

\”Đáng tiếc vẫn còn non nớt, cứ đen ăn đen như vậy có thể kiếm được bao nhiêu chứ, ánh mắt còn chưa đủ xa.\”

Cơ Băng Nguyên lại nghĩ một hồi mới cười nói: \”Chờ lần này về kinh, liền đưa Cát Tường Nhi đến đại doanh Tây Sơn thôi, ở chỗ ngươi có ngươi và ta che chở, rất đáng tiếc.\” Y tự giễu: \”Lúc trước là ta xem nhẹ hắn, hắn vốn có chí lớn, sao ta có thể xem hắn như chim yến chứ.\”

HYắn hơi xúc động: \”Trẻ nhỏ trưởng thành, để hắn đi đại doanh Tây Sơn, tự mình dẫn một đội binh thật đi.\”

Cao Tín không nhịn được, thấp giọng nhắc nhở Hoàng đế: \”Chiêu Tín Hầu còn nhỏ tuổi, không suy nghĩ chu toàn, khó tránh khỏi làm việc không bí mật, chỉ sợ trong đó có một hai mật báo… Nếu bị Ngự Sử phát hiện, vạch tội tích trữ binh mã riêng, tư động đao binh, đây chính là tội lớn mưu phản.\”

Cơ Băng Nguyên nhìn hắn ta một cái, lạnh lùng nói: \”Hắn làm việc không bí mật, ngươi hãy lo chu toàn cho hắn.\”

Cao Tín tê dại cả da đầu, chỉ có thể kiên trì quỳ xuống lĩnh chỉ, lại nghe được Hoàng đế vẫn luôn lạnh lùng cao cao tại thượng thấp giọng nói: \”Trẫm thay đổi quân chế, mỗi ngày văn võ cả triều đều ồn ào hỗn loạn, không phải là vì tranh quyền thì chính là vì đoạt lợi, chỉ có một đứa trẻ thật tâm thật ý như thế, thật sự thấy được chỗ làm trẫm lo âu, bán bảo thạch mà mình thích đi để làm việc tử tế.\”

\”Người ta muốn làm quan đều là vì quyền lợi, việc mà hắn và trẫm phải làm là vì trách nhiệm, tuy hắn còn nhỏ tuổi, nhưng cũng không biết cao tay hơn đám quan to quan nhỏ trên triều đình bao nhiêu đâu.\”

\”Thiên hạ người người trong thiên hạ thiên hạ, không phải một người chi thiên hạ, duy có kẻ có đức nhận được.\”

Cao Tín giật mình trong lòng, cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng quân thượng, chỉ có thể cúi đầu thật sâu: \”Ti chức tuân chỉ.\”

===

Quan Vũ Các, nơi này toàn dùng ngói lưu ly màu trời xinh đẹp để xây nên.

Lúc Vân Trinh đi vào, Chu Giáng đang chơi đá cầu với một đám thiếu niên quý tộc. Chỉ thấy quả cầu bảy màu làm từ lông gà rừng tung bay trên dưới, một tay Chu Giáng vén vạt áo màu lựu, chân sau điểm nhẹ, móc, đá, ngoặt, kéo, quả cầu giống như dính trên giày của hắn ta, động tác lưu loát, tư thế linh hoạt tiêu sái, trông rất đẹp mắt. Đám con cháu quý tộc ngồi một bên quan sát lúc nào reo hò ủng hộ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.