[Đam Mỹ-Edit][Hoàn] Chiến Lợi Phẩm Của Đế Vương – Hôi Cốc – Chương 38: Canh trứng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ-Edit][Hoàn] Chiến Lợi Phẩm Của Đế Vương – Hôi Cốc - Chương 38: Canh trứng

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Thời tiết tháng năm thật sự rất đẹp, nhưng thật ra vẫn chưa tới lúc săn thú, bởi vậy thánh giá đến hành cung, phần lớn thời gian mỗi ngày vẫn là phê tấu chương mà các đại thần không cách nào quyết định, dùng khoái mã đưa từ trong kinh tới.

Nhưng cho dù như vậy, Cơ Băng Nguyên cũng không lơ là bài tập của Vân Trinh, ngay cả Chu Giáng cũng bị liên lụy, không có bất kỳ môn khách thư đồng nào hỗ trợ, cảm giác viết sách luận ra sao? Bị Hoàng Thượng nhìn chằm chằm, đến hạn lại kiểm tra học thuộc lòng lại có cảm giác như thế nào!

Chu Giáng vô cùng hối hận, chỉ hối hận lúc trước không lấy cớ vết thương chưa khỏi mà ở lại kinh thành.

Hắn ta muốn làm kẻ ăn chơi thôi! Bây giờ bị ép nỗ lực phấn đấu dưới mắt Hoàng Thượng là sao!

Càng buồn khổ hơn là, chính vì chân hắn ta vừa mới khỏi, những vương tôn công tử khác đều đi săn thú, hắn ta lại chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong đại điện làm bài tập!

Đến xế chiều, bắt đầu không ngừng có người hiến con mồi mình đi săn cho Hoàng Thượng, cũng có người làm thơ cho Hoàng Thượng, đám nội thị càng không ngừng tiến đến bẩm báo: Cơ Hoài Thanh công tử hiến một con hươu đực… Cơ Hoài Tố công tử hiến ba bài thơ mới về hành cung…

Cơ Băng Nguyên lại vô cùng kiên nhẫn, hiến con mồi thì dặn dò thiện phòng xử lý hẳn hoi, hiến thơ thì lấy bút son ra phê chữa, cuối cùng còn ban thưởng cho từng người một!

Chỉ có Chu Giáng ở một bên nhìn mà cảm thấy khó chịu, bên ngoài thời tiết tươi đẹp, cỏ cây muôn màu, động vật đông đúc, hắn ta lại phải ngồi viết chữ với Vân Trinh!

Hắn ta nhìn trộm nhìn Vân Trinh, hắn ta biết bình thường Vân Trinh cũng cực kì không kiên nhẫn viết chữ, bây giờ lại lưng thẳng eo thẳng, vẻ mặt điềm tĩnh nghiêm trang viết, thay đổi tính cách rồi sao?

Chẳng lẽ chỉ có mình là vô dụng nhất ư?

Chu Giáng tràn đầy hoài nghi về mình, lề mà lề mề viết đến trưa cũng chỉ nặn ra được mấy dòng chữ, nước mắt cũng sắp rơi xuống rồi.

May mắn lúc đang vơ vét hết cái bụng rỗng, một nội thị từ bên ngoài vào bẩm báo: \”Bệ hạ, Đinh tổng quản tới, còn dẫn theo mấy vị đại thần, nói có việc quân cơ muốn bẩm báo.\”

Cơ Băng Nguyên giương mắt nhìn xuống phía dưới, quả nhiên Vân Trinh vẫn còn giả vờ đứng đắn viết chữ, người ngoài nhìn sẽ thấy chững chạc đàng hoàng, chỉ có y biết chắc chắn đều là qua loa, nhất định là trông cậy vào có Chu Giáng xếp hạng chót, cho nên mới ngồi bình tĩnh như vậy, nếu là bình thường, lúc này đã sớm nói mỏi tay, lát lại nói muốn uống nước, chốc lại nói muốn đi vệ sinh rồi.

Y hơi cong khóe miệng lên, cuối cùng cũng khai ân: \”Mời mấy vị đại nhân vào nghị sự, Chiêu Tín Hầu và Chu công tử cũng đi xuống giải sầu trước một chút đi, viết tới trưa rồi, ra ngoài thả lỏng cơ thể, đến bữa tối lại tới cũng được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.