Đỗ Cửu ở lại thế giới này 80 năm, từ 28 đến 108 tuổi. Sau khi y và Hắc thành chủ thành thân sống với nhau 50 năm, vào năm 81 tuổi cuối cùng Hắc thành chủ cũng không chịu được nữa, Đỗ Cửu không đành lòng nhìn hắn bị bệnh tật giày vò nên tự tay tiễn hắn một đoạn đường.
Lúc đó Đỗ Cửu cũng đã 81 tuổi nhưng vì có võ công thâm hậu thoạt nhìn dáng vẻ chỉ mới ngoài 40, sau khi Hắc thành chủ nhắm mắt chỉ trong một đêm đã bạc trắng cả đầu, đồng thời mở ra được cánh cửa cuối cùng của vô tình kiếm, bảo là vô tình mà lại có tình, có nội lực thâm hậu làm nền y chẳng những bước vào cảnh giới tông sư mà gần như đã nhảy vọt tới mức xé rách hư không.
Đỗ Cửu canh giữ thi thể Hắc thành chủ bạc đầu trong một đêm, sau đó mang theo hắn rời khỏi thành Hắc thổ đến ẩn cư nơi Thiên Sơn giá rét.
27 năm sau đó Đỗ Cửu cũng không hề lộ diện hay luyện võ, chỉ canh giữ Hắc thành chủ ngủ say trong quan tài băng, năm này sang năm nọ, ngày nối ngày cuối cùng cũng chờ đợi được cái chết, nếu không phải đồng ý với Hắc thành chủ sẽ không tự sát y đã đi theo hắn ngay khi hắn vừa trút hơi thở cuối cùng.
Hóa ra mùi vị của đợi chờ lại như thế này, hóa ra kẻ bị bỏ lại sẽ đau khổ tới vậy.
Đỗ Cửu nhìn mây cuộn mây tan, càng ngày càng trầm mặc, ký ức về Tần Cửu Chiêu càng ngày càng hiện rõ trong đầu, lúc trước y chơi Tần Cửu Chiêu một vố cực kỳ đắc ý tự bạo mà rời đi bỏ lại mình hắn, thậm chí ngay cả thi thể cũng không có, vậy khi đó hắn phải tuyệt vọng chừng nào, đau khổ bao nhiêu chứ?
Suốt 27 năm Đỗ Cửu dựa vào mớ hồi ức kia mà sống qua ngày, từ lúc vừa tới thế giới của Tần Cửu Chiêu cho tới mỗi thế giới đi qua sau này, mỗi giọt ký ức về Tần Cửu Chiêu cùng với khung cảnh hai người ở cạnh, vắng lặng cùng nhớ nhung cắn xé trái tim y.
Vào giây phút cuối cùng kia y bỗng hiểu ra.
\”Hóa ra là vậy.\”
Thoát khỏi thế giới ấy, Đỗ Cửu tỉnh lại không rảnh đi nhận cốt truyện mới mà trong mắt toát ra vẻ bừng tỉnh.
Cuối cùng y cũng biết một sợi dây mà y thiếu kia là gì, là tơ tình!
Hóa ra bẩm sinh y không có tơ tình!
Không có tơ tình nói lên rằng y sẽ không sinh ra tình cảm dư thừa nào, khó trách lúc trước Lão đại và tổ trưởng tổ 3 lại tranh nhau mình y, cũng không phải thành tích y tốt tới mức nào mà là do nhìn trúng ở chỗ y không có tơ tình, sẽ không sinh ra tình cảm dư thừa này!
Đỗ Cửu thầm cười khổ, y làm sao cũng không thể ngờ được bản thân mình lại có được \”tài năng\” đặc biệt này, thật sự không biết nên bảo là mình may mắn hay bất hạnh nữa.
Y gọi hồn hệ thống: \”Hiện giờ có thể nói với ta chưa?\” Y đã lờ mờ đoán ra được Tần Cửu Chiêu đã làm gì cho y nhưng vẫn muốn nghe hệ thống kể hết toàn bộ sự thật.
Hệ thống dường như cũng biết rằng sớm muộn gì cũng có ngày này, thẳng thắng khẳng định: \”Đúng thế, thật sự là ngươi bẩm sinh đã thiếu mất tơ tình.\”
\”Trước kia thật ra Tần Cửu Chiêu có ngầm bày tỏ lòng mình với ngươi, nhưng ngươi không ngấm được.\”
Còn có chuyện này à?