Hiện giờ Đỗ Cửu cảm thấy tất cả lo lắng của y đều bằng thừa, dựa vào thủ đoạn cùng độ dày da mặt của Hắc thành chủ thì cho dù thiết lập nhân vật Bạch thành chủ có lạnh nhạt tới đâu cũng sẽ sớm lên thớt thôi.
Ngoài miệng Hắc thành chủ nói không có gì nhưng mặt lại dúm dó, ấm ức khẽ tràn ra trong mắt, tựa như y đáng giận lắm vậy.
Đỗ Cửu lập tức thấy mềm lòng, đưa tay vuốt lên gáy hắn vận nội lực xoa xoa: \”Có đỡ hơn không?\”
Vẻ mặt Hắc thành chủ dịu lại, nương theo đó thò qua gần mặt y, mắt chan chứa mừng vui: \”Bạch huynh tự mình xoa giúp ta, đương nhiên là đỡ hơn nhiều rồi.\”
Động tác trên tay Đỗ Cửu khựng lại, cuối cùng không chịu nổi trước da mặt dày của Hắc thành chủ, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ tiếp tục giúp hắn xoa tan máu bầm, cứ kệ hắn vậy, dù sao hắn không nói nữa là được.
Hắc thành chủ thấy vậy trong lòng có hơi tiếc nuối nhưng cũng biết không thể ép y quá mức, bèn nói sang chuyện khác: \”Mười mấy năm nay tuy ta ở thành Hắc Thổ nhưng vẫn có liên lạc với Nguyên Nhất, cái chết của An Vương năm đó là do hai người bọn ta cùng làm, mà hiện giờ…\” Hắn ngừng một lát, tựa như đang lựa lời, \”Ta và Nguyên Nhất nhắm tới giang hồ…\”
Hắn nói tới đây thì dừng lại nhìn Đỗ Cửu, có hơi chần chừ, dù gì thì ý đồ của hắn và Nguyên Nhất là áp chế thậm chí loại bỏ người trong võ lâm, thành Bạch Vân của Đỗ Cửu tuy không hẳn môn phái bình thường nhưng cũng được tính là nơi có tiếng trong võ lâm.
Đầu tiên Đỗ Cửu kinh ngạc rồi lại thấy đương nhiên phải thế, thật ra vấn đề này y cũng đã cân nhắc trong lòng từ lâu, mọi chuyện đều như trăng khi khuyết khi tròn, hiện giờ võ lâm qua thịnh, gần như vượt mặt triều đình, các môn phái lớn nhỏ càng ngày càng nhiều, cành lá càng vươn càng xa nên bảo hoàng đế làm sao nhịn nổi đây, chưa kể những quan viên kia cũng không muốn nhịn.
Khổ cực học hành mười năm ròng rã cũng sẽ không bằng người biết chút quyền cước trong môn phái, cứ mãi như thế thì làm sao còn có người chịu học hành tham gia khoa cử nữa, tất cả đều lao vào võ lâm thì phải làm sao trị vì đất nước này đây.
Những danh môn chính phái kia còn đỡ chút, ít nhất là trừ ác dương thiện, nhìn thoáng ra cũng không có lỗi lầm gì, nhưng mấy ma môn thì cứ như thổ phỉ, đốt giết đánh cướp không chuyện ác nào không làm, đặc biệt là cái loại như Thần Long giáo Thất Sát giáo, hở chút là giết hết cả nhà người ta, quan phủ còn không thể làm gì được, cứ thế bá tánh làm sao có thể an cư được đây, mấy ma môn kia cần phải bị diệt trừ.
Đương nhiên trong những môn phái giương cờ chính đạo cũng không thiếu kẻ giả danh, tốt nhất là một lưới bắt hết diệt gọn.
Còn về các phái lớn như Thiếu Lâm Võ Đang chỉ có thể có gắng mượn sức, nhưng mà mấy phải này trong sạch, cũng không ham quyền, chỉ cần không ngăn cản truyền thừa của phái thì chuyện khác cũng dễ bàn.
Cho nên trọng tâm vẫn nằm ở ma giáo và những phái ngoài thiện trong ác kia.
Cũng bởi vì vậy mà Hắc thành chủ và Nguyên Hòa đế mới có thể bỏ ra thời gian mười năm bày sẵn cái bẫy tàng bảo đồ giả, lấy của cải tiền triều làm bình phong khiến những kẻ tham lam kia tranh giành đánh nhau, cuối cùng ngư ông đắc lợi một lưới bắt hết!