[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em – Chương 94 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em - Chương 94

Bạch thành chủ không có da mặt dày như tường thành giống Alsace ở thế giới trước, mà trên mặt tình cảm lại bảo thủ thủ cựu đơn thuần của người xưa, một nụ cười đơn giản nho nhỏ thế kia của Hắc thành chủ đã khiến y có hơi không đỡ nổi, vội dời mắt cố giả vờ bình tĩnh hỏi: \”Là ngươi\”

Người dịch dung hẳn là Hắc thành chủ, tuy rằng y không biết hắn và Nguyên Nhất trao đổi thân phận lúc nào nhưng người ban đầu ở lại hoàng cung làm hoàng tử là hắn, đương nhiên hắn không cần làm chuyện thừa như dịch dung mà càng giống hoàng đế càng tốt, nhưng về người được mang cho phu nhân Hắc thành chủ thì chắc chắn sẽ phải thay đổi mặt mũi, tốt nhất mà nên giống phu nhân Hắc thành chủ hoặc Hắc thành chủ mới phải, như vậy mới có thể xóa bỏ nghi ngờ song sinh.

Chỉ là ai cũng không ngờ tới tình huống sẽ phải tráo đổi thân phận, nếu muốn đổi lại thì tất nhiên Hắc thành chủ phải dịch dung thành dáng vẻ của Nguyên Nhất, mà Nguyên Nhất lại trở về dáng vẻ vốn có của mình.

Nhưng mà mặt mũi đứa trẻ y gặp lúc nhỏ rất giống Hắc thành chủ hiện giờ, như vậy tính ra lúc đó hẳn là Nguyên Nhất chứ không phải Hắc thành chủ, chẳng lẽ y nhớ lầm sao?

Ánh mắt Hắc thành chủ rơi lên lỗ tai đỏ ửng của Đỗ Cửu, cười cười: \”Không tồi, là ta. Ta vừa nói trước đó, mẹ nuôi của ta giỏi y thuật nhưng thật ra bà ấy càng giỏi cổ hơn.\”

Thì ra là vậy! Thế thì rõ ràng rồi, cổ thuật của Hắc thành chủ học được từ phu nhân cố Hắc thành chủ! Nếu không một thiếu gia chân cẳng bất tiện bị nhốt trong phủ như hắn, lại không được Hắc thành chủ quan tâm làm sao có thể học được cổ thuật chứ.

\”Cổ có trăm loại cùng hàng ngàn công dụng, loại cổ khác nhau sẽ cho hiệu quả khác nhau, trong đó có một loại là cổ dịch dung sẽ âm thầm lặng lẽ thay đổi mặt mũi của một người, chỉ cần chọn ra một người sau đó dùng máu đầu tim của người đó thì sẽ có thể biến thành dáng vẻ người kia, ta nghĩ giáo chủ Thất Sát giáo ắt cũng có một con cổ dịch dung như vậy.\”

Hắn chầm chậm nói tiếp: \”Lúc Nguyên Nhất được vừa ôm tới chỗ mẹ nuôi bà ấy lập tức cho hắn ta dùng cổ dịch dung, cho nên mẹ nuôi có thế thoải mái thường xuyên dẫn Nguyên Nhất vào cung, lấy lý do an ủi gia mẫu, chỉ là sau đó không lâu mẹ nuôi cùng Hắc thành chủ đời trước lục đục, hơn nữa lúc ấy phụ hoàng bệnh nặng cho An Vương nhiếp chính cũng không tiện ra vào cung nhiều nữa, mỗi năm chỉ vào trung thu mẹ nuôi mới có thể dẫn Nguyên Nhất vào cung một chuyến.\”

\”Sau nữa là chuyện ta gặp huynh năm ấy, khi đó bà ngoại ta bệnh nặng nên ta thay mẹ đi thăm bà, lúc trở về tiện đường ghé thăm mẹ nuôi và Nguyên Nhất, để không bị phát hiện thân phận trong mấy ngày ở thành Hắc Thổ mẹ nuôi bèn giúp ta dịch dung thành dáng vẻ của Nguyên Nhất.\”

Nói tới đây trong mắt hắn toát ra vui vẻ: \”Như vậy xem ra ta và huynh thật sự có duyên.\”

Đỗ Cửu khẽ ho một tiếng: \”Nói tiếp.\”

Lòng thầm nghĩ hóa ra là vậy, thế thì khớp rồi, trẻ con bảy tám tuổi tuy khác hiện giờ nhưng cũng không thay đổi quá mức, nhìn chung hình dáng ngũ quan vẫn giống nhau cho nên lúc trước Bạch thành chủ mới có thể vừa nhìn một cái đã nhận ra Hắc thành chủ là ân nhân cứu mạng ngày bé của mình, chỉ là không biết lúc trước phu nhân đã dùng máu đầu tim của ai.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.