Đỗ Cửu: \”Hở? Vì sao chỉ cần liếc mắt một cái ta đã có thể nhận ra Tần Cửu Chiêu?\” Chẳng lẽ y đã luyện được kỹ năng mắt mục thấy người, bậy, mắt sáng nhìn thấu người ngay?
Hệ thống: \”Có lẽ là… do tình yêu?\”
Đỗ Cửu: \”…\” Không thể chối nổi.
Giống như y đã đoán trước đó, lần này Tần Cửu Chiêu thật sự thành vai chính, tạo hình che một mắt vác đao lớn này giống hệt Trì Quy được miêu tả trong cốt truyện.
Thanh đao sau lưng là một tay vàng lúc đầu của hắn, mà con mắt bị che lại kia chính là bàn tay vàng của bàn tay vàng khiến hắn đi hết cốt truyện, ban đầu có khả năng thấu thị nhìn ra được điểm yếu của ma vật, chớp mắt nhìn thấy được ký ức, sau đó mạnh lên tới trực tiếp liếc mắt một cái là có thể ngưng đọng thời gian, khi mạnh nhất còn có thể duy trì năm phút liền.
Đúng là vì con mắt này hắn mới có thể đi ngược thời gian sống lại vào mười năm trước, cuối cùng cũng hy sinh con mắt này lấp đầy khe hở bị rách kia đóng cửa con đường dẫn tới thế giới khác.
Lúc đầu hắn còn chưa khống chế được nên luôn lấy băng vải che lại, suy cho cùng thì cũng không ai muốn bị nhìn thấy chuyện thầm kín cả.
Mà dị năng của hắn là hệ tinh thần trâu bò nhất, cái gì mà dịch chuyển đồ vật bằng ý nghĩ, thôi miên tạo ảo giác, ban đầu vẫn hơi yếu nhưng khi trải qua rèn luyện thì gần như chỉ cần một ý nghĩ đã có thể thao túng lòng người.
Đỗ Cửu cảm thấy từ giờ phút này trở đi lúc nào y cũng phải đề cao cảnh giác, lỡ đâu Trì Quy không vui đi thăm dò đầu óc của y thì chẳng phải lộ hết sao?
Nếu là trước đây thiết lập hỏng cũng chả sao, cùng lắm thì trừ điểm thôi, nhưng hiện giờ không được nữa, y cần phải đánh thức Tần Cửu Chiêu, mà cơ hội chỉ có một lần, nếu ba hồn bảy phách thiếu một cái hắn cũng không thể sống lại được.
Hệ thống: \”Yên tâm, có ta ở đây đảm bảo hắn chỉ có thể nhìn thấy thứ nên thấy.\”
Đỗ Cửu: Chính là bởi vì có mi nên ta mới không yên tâm đó!!
Mớ suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, y bò dậy từ mặt đất nghĩ mà sợ: \”Cảm ơn anh đã cứu tôi.\”
\”Thầy ơi…\” Mấy đứa nhỏ đứng đợi ngoài cửa bị một màn vừa rồi dọa sợ, sau khi hoàn hồn cũng không thèm bận tâm gì vọt tới ôm lấy Đỗ Cửu.
\”Không sao hết, không sao hết, thầy không sao hết, cả nhà đừng sợ.\” Đỗ Cửu ôm lấy bọn nó vỗ về trấn an, \”Được rồi, mau trở về đi, ngoan nào.\”
Đám nhỏ nhìn Trì Quy cả người đầy sát khí cùng đám người đang đi theo phía sau, sợ hãi nấp ra sau lưng Đỗ Cửu nhưng lại không trở về ngay mà túm chặt lấy góc áo y, mặt mày đầy lo lắng và quan tâm thấy rõ.
\”Đừng sợ, chú này chắc không phải người xấu đâu.\” Đỗ Cửu nói câu này là cố ý, tuy rằng người kia cứu y nhưng y cũng không thể xác định được hắn có phải người tốt hay không, y vừa nói vừa nhìn và mắt Trì Quy, \”Mấy đứa cũng thấy chú ấy vừa mới cứu thầy đó thôi, nghe lời thầy, về trước đi.\”