[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em – Chương 140 (Toàn văn hoàn) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em - Chương 140 (Toàn văn hoàn)

Đỗ Cửu nghĩ một lát bèn đồng ý, hơn nữa y và Tần Cửu Chiêu chưa từng chính thức ở cùng nhau, trước đó Tiểu Tần không có ký ức làm y khó tránh có hơi bó chân bó tay không tiện làm tới, hiện giờ Đại Tần đã về không cần để ý dè chừng gì nhiều nữa, suy cho cùng Tần Cửu Chiêu y thích chính là kẻ vì y mà trả giá tất cả kia.

Xác định xong hành trình hai người lập tức dẫn theo Đàm Song lên đường, còn về vợ chồng Tạ Sùng lúc vừa rời khỏi trận truyền tống đã thức thời rời đi ngay.

Lần này không khẩn trương nguy hiểm như lần trước mà càng giống như đang du sơn ngoạn thủy, đa phần Bắc Vực là thảo nguyên mênh mông không bờ và núi cao hiểm trở, linh khí nơi này tuy nhiều hơn Tây Mãng một ít nhưng vẫn thua xa Đông Hoa và Trung Châu. Bọn họ lên tàu bay nhìn ngắm thảo nguyên bốn mùa cùng núi cao nguy nga, cuối cùng đáp xuống ở đỉnh núi cao nhất dừng chân tại băng cốc tuyết trắng bao phủ.

\”Còn nhớ nơi này chứ?\” Đỗ Cửu khoát tay thu lại tàu bay.

\”Đương nhiên nhớ rõ.\” Tần Cửu Chiêu khẽ bấm tay, hàn đàm chính giữa sơn cốc thoáng chốc sôi trào, sau đó hào quang chợt lóe, sương mù lượn lờ biến mất để lộ ra mặt nước trong suốt.

Lúc này hai người mới bước tới.

Đàm Song ôm hệ thống tò mò nhìn lại.

Sương mù trên mặt hồ biến mất, mặt nước nhanh chóng kết một lớp băng mỏng, Đỗ Cửu dặn dò hệ thống một tiếng rồi nắm tay Tần Cửu Chiêu cùng nhau nhảy vào hồ.

Trong hồ này có một cơ duyên lớn cuối cùng của bọn họ, có thứ đó sau này Tần Cửu Chiêu mới thành công trở thành thần vương, lần này không có Tần Cửu Chiêu cản trở Đỗ Cửu cũng có thể mượn thứ này trở thành thần vương, so với những cơ duyên phía sau thì vật này mới là quan trọng nhất.

Lần trước vì bị đuổi giết hai người không còn cách nào mới nhảy vào hàn đàm giữ mạng, ai ngờ bên dưới lại có xoáy nước, đợi tỉnh lại đã phát hiện mình đang ở một nơi dường như là bí cảnh, trải qua một hồi hiểm nguy cuối cùng lấy được bảo vật lớn nhất của bí cảnh, ba giọt máu thần vương.

Trước lạ sau quen, lúc này hai người không chỉ suông sẻ lấy được máu thần vương mà còn đồng thời giành được một ít linh vật lúc trước chưa kịp lấy.

Sau đó bí cảnh sụp đổ, hai người xuất hiện trở lại trong hàn đàm.

Đỗ Cửu đang muốn trồi lên lại bị Tần Cửu Chiêu kéo lại, hắn đè y vào tảng đá lớn dưới đáy hồ mỉm cười hôn lấy môi y, giọng điệu cực kỳ dịu dàng lưu luyến: \”A Cửu…\”

Cuối cùng hai người ở ngay dưới đáy hồ làm một phát.

Đàm Song bên ngoài trơ mắt nhìn trời sáng rồi lại tối, sương mù trên hồ nổi lên thêm lần nữa, hai kẻ đã bảo đi một chút là về mà tới giờ vẫn chưa thấy đâu.

Hệ thống ngửa đầu lườm lên trời, khỏi cần nghĩ nó cũng biết hiện giờ hai người đang làm gì, xem như nó đã hiểu được, chắc chắn thằng nhãi Tần Cửu Chiêu kia muốn làm một phát ở mỗi chỗ từng đi qua, quá trời luôn, chậc chậc.

Hệ thống đoán không sai, ý định trong đầu Tần Cửu Chiêu quả là vậy, sau khi rời khỏi hàn đàm chuyến du lịch của bọn họ lại tiếp tục, dọc theo đường đi đều dừng lại ở những chỗ đã từng đi qua rồi kéo Đỗ Cửu vào thay đổi tư thế làm một phát.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.