[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em – Chương 120 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em - Chương 120

Đỗ Cửu tự cảm thấy mình đã đạt tới đỉnh cao diễn xuất của kiếp này, trong lòng ước gì có thể vỗ tay cho bản thân.

Nhìn đôi mắt đau khổ này đi, nhìn vẻ mặt trái tim đã chết lặng này đi, còn có hai hàng lệ như vẽ rồng thêm mắt nữa, tuy rằng y không tự xem được nhưng thấy vẻ mặt của người xung quanh là hiểu hiệu quả tốt tới đâu rồi.

Bao Thăng Minh có vẻ không đành lòng rồi lại chứa mấy phần oán hận liếc nhìn Nhị Ngốc.

Cảm xúc của Lục Tiểu Chu vốn đã dư thừa lập tức đỏ hoe vành mắt, ánh nhìn với Nhị Ngốc cũng mang theo một chút bất mãn khiến trong lòng Đỗ Cửu càng tự tin.

Nhị Ngốc ngẩn người, cái tay bị Đỗ Cửu gạt ra còn đang khựng lại giữa chừng, không biết đang nghĩ gì.

Bao Thăng Minh thờ dài bước tới đỡ Đỗ Cửu lên, dỗ y: \”Được rồi, đừng khóc nữa, ai nói không có Nhị Ngốc chứ, Nhị Ngốc ở đây mà, cậu xem đi không phải sao…\” Không biết là vô tình hay cố ý mà lại đỡ Đỗ Cửu tới trước mặt Nhị Ngốc, nhân tiện còn nháy mắt ra hiệu với hắn.

Trong lòng Nhị Ngốc còn do dự nên không đưa tay ra đón ngay.

Nhưng Đỗ Cửu nghe vậy nhìn sang hắn, trong mắt vẫn còn nước mắt, tựa như giờ này mới sực tỉnh mà bỗng dưng nín khóc mỉm cười: \”Là Nhị Ngốc… đúng là Nhị Ngốc…\”

Sau đó tránh khỏi tay Bao Thăng Minh bổ nhào vào lòng hắn.

Nhị Ngốc có hơi bất ngờ, luống cuống tay chân đỡ lấy y.

Bao Thăng Minh thấy vậy lập tức ngáp một cái: \”Vậy đi, cũng muộn rồi, nếu A Cửu đã về thì anh cũng về đây, à, Tiểu Chu đưa anh về nhé, xe anh hình như hỏng rồi, em lấy xe A Cửu đưa anh đi rồi lại lái về!\”

\”À, dạ.\” Lục Tiểu Chu nhận được ánh mắt ra hiệu của Bao Thăng Minh bắt đầu nói liền, \”Được được được, em đưa anh Bao về, còn anh họ phiền anh chăm nhé…\”

Còn chưa nói dứt câu đã bị Bao Thăng Minh nhanh tay kéo đi mất.

Chỉ chừa lại Nhị Ngốc đang cạn lời ôm lấy Đỗ Cửu cọ tới cọ lui trong lòng hắn, thôi, ai bảo hắn tự mình chọc trước chứ, tuy rằng khi đó hắn mất trí nhớ.

Đỗ Cửu thầm ấn 32 like cho Bao Thăng Minh, tình huống này mà không biết chộp lấy cơ hội là dở rồi, y lập tức dùng cả tay lẫn chân, lợi dụng men say mà đùa dai.

\”Nhị Ngốc, ha ha, lại đây sờ sờ, sờ sờ…\”

Cả người y như con lười bám lên Nhị Ngốc, thân thể cọ xát cùng nhau, một tay mò vào quần Nhị Ngốc, tay kia kéo tay Nhị Ngốc đưa tới thân dưới của mình, đầu khẽ ngẩng lên, môi mỏng hé mở ngậm, lấy hầu kết Nhị Ngốc, thậm chí còn nhân đó vươn lưỡi ra liếm liếm.

Nhị Ngốc bỗng chốc hít sâu một hơi, nếu đổi thành người khác đã bị hắn ném đi từ lâu, nhưng có lẽ bởi vì giọt nước mắt lúc nãy của Đỗ Cửu khiến lòng hắn khẽ gợn nên nhất thời chần chừ, mà một phút chần chừ này đã bị Đỗ Cửu chộp lấy ra tay thành công, hắn chỉ đành nở nụ cười khổ đưa tay giữ lấy y bế về phòng.

Dĩ nhiên Đỗ Cửu không thể để yên như vậy, tay chân không thể dùng thì còn có miệng mà, y vừa mượn cớ say rượu tả lại những hoạt động không thể miêu tả của y và Nhị Ngốc trước kia vừa hôn hôn liếm liếm hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.