[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em – Chương 106 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đam Mỹ – Edited] Tôi Coi Các Người Như Anh Em - Chương 106

Niệm Cổ quy định giao nhân trước khi chọn nghề không được rời khỏi biển cả, cái không được này cũng không có nghĩa là không thể mà là hạn chế rời khỏi vì lo cho an toàn của người chơi giao nhân, dù gì thì trước khi chọn nghề giao nhân nếu muốn ra khỏi biển cần phải tiếp xúc với nước mỗi giờ một lần nếu không sẽ chết khô vì thiếu nước, đây không nghi ngờ gì chính là tìm đường chết.

Có lẽ vì nghĩ cho chuyện sau này tìm được tinh cầu mới thuận lợi khai hoang mà Niệm Cổ rất chú trọng tới nghề nghiệp, sau khi người chơi max cấp thì mới tính là chính thức bước vào trò chơi, cho dù là class chiến đấu hay class sinh hoạt thì đều phân chia cực kỳ kỹ càng, gần như có tất cả các ngành sản xuất trong thế giới thật.

Lấy ngay ví dụ thương nhân mà Đỗ Cửu chọn cũng được phân chia cực kỳ tỉ mỉ, mỗi người chơi chọn thương nhân đều được cấp cho một khoản tiền, sau đó sẽ được chọn muốn gầy dựng sự nghiệp hay giữ lại vốn sẵn có. Chọn gầy dựng sự nghiệp thì sẽ phải chọn muốn gầy dựng từ đâu, sản xuất hàng hóa, hậu cần hay mua bán vân vân tùy ý lựa chọn, chỉ cần người chơi tin rằng có thể làm được, dĩ nhiên chọn giữ lại thì dễ hơn chút, trực tiếp dựa theo hướng phát triển đã chọn mà mở một cửa hàng để đi lên từ từ.

Đỗ Cửu chọn giữ vốn bởi vì cha Phong đã chọn gầy dựng sự nghiệp, ông lợi dụng điều này khiến cửa hàng Tần Phong trở thành tập đoàn được Niệm Cổ thừa nhận, bởi hệ thống mua bán do chính người chơi thành lập không được trò chơi bảo hộ.

Cho nên nhiệm vụ chọn nghề của Đỗ Cửu rất đơn giản, chỉ cần thành công khai trương nhà đấu giá trò chơi cho mình cũng như hoàn thành đấu giá một lần là được, muốn nhận được đánh giá cũng như phần thưởng càng nhiều thì hội đấu giá càng được tổ chức long trọng càng tốt.

Đỗ Cửu vốn dám chắc mình có thể nhận được A nhưng hiện giờ có lệnh bài dựng thành thì cấp S cũng không thành vấn đề, thậm chí có thể được SS.

Không biết trò chơi sẽ khen thưởng gì cho y nếu hoàn thành nhiệm vụ cấp SS đây.

Trong lòng y đã không nhịn được mà mặc sức tưởng tượng miên man.

Cửu Thủy Tiên dặn dò mọi chuyện xong xuôi lại lấy hết trang bị cấp cao y có được hiện giờ trong két sắt nhà đấu giá ra tròng hết lên người, các loại thuốc men cũng bỏ cả vào ba lô.

Niệm Cổ cực kỳ keo kiệt, ba lô mang bên người chỉ có 6 ngăn, hơn nữa chỉ có thứ được nhận định là cùng loại mới có thể chồng lên nhau, không thì sẽ độc chiếm một ngăn riêng, cái gương và một bộ quần áo của Cửu Thủy Tiên đã chiếm mất hai ngăn, bốn ngăn còn lại thì 2 loại thuốc khác nhau đã chiếm thêm 2 ngăn nữa, hai ngăn cuối cùng y ngẫm nghĩ một lát mới nén đau bỏ lại đồ đạc linh tinh của bản thân mà thay vào đó là hai cái bảo vật vốn định đem đấu giá phòng ngừa bất trắc.

Tất cả đều xong xuôi y mới trồi lên mặt biển.

Đại thần quả nhiên giữ lời vẫn ở đó chờ y, thấy y nổi lên bèn vẫy vẫy tay: \”Chúng ta đi đường thủy trước, đợi tới lúc phải lên bờ tôi sẽ báo với cậu, lại đây đi.\”

??

Lại đây đi là sao?

Cửu Thủy Tiên không rõ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.