[Đam Mỹ] [Edit – Hoàn] Từ Khai Từ – Chương 140 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 43 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ] [Edit – Hoàn] Từ Khai Từ - Chương 140

Không đợi Trình Hàng Nhất nói thêm điều gì, cậu đã lên tiếng:
\”Không phải nói sẽ đi hỏi xem tôi có thể ăn gì sao? Còn không mau đi, tôi thực sự đói rồi.\”

Từ Khai Từ quả thực đã nói rằng mình đã nghĩ thông suốt, nhưng lần này Trình Hàng Nhất không dễ bị lừa nữa, hoàn toàn không tin vào lời nói vớ vẩn của cậu. Trong lòng cậu đã quyết định phải tìm bác sĩ tâm lý cho Từ Khai Từ.

Không vì lý do gì khác, chỉ là vì sau khi tỉnh lại, Từ Khai Từ nói rằng mình đói, Trình Hàng Nhất vội vàng chạy xuống lầu mua đồ ăn cho cậu. Nhưng khi lên đến nơi, còn chưa kịp mở miệng, cậu đã thấy Từ Khai Từ vẫn ngồi tựa vào giường bệnh với vẻ mặt mất mát.

Ánh mắt trống rỗng, gương mặt vô hồn, Trình Hàng Nhất đã quá quen thuộc với biểu cảm này, quen đến mức chỉ cần nhìn thấy là tim cậu cũng nhói lên.

Không còn cách nào khác, cậu thực sự đã bị dọa sợ rồi. Hai năm trước, khi đón Từ Khai Từ từ nhà bà ngoại của cậu về, trên xe cậu ấy cũng có biểu cảm y hệt thế này. Sau đó, khi gặp lại trong bệnh viện, biểu cảm ấy gần như trở thành trạng thái thường trực của cậu.

Giường bệnh không được nâng cao nhiều, anh dựa vào thành giường một cách xiêu vẹo, hai bàn tay co lại đặt trên bụng, chỉ có điều tay trái nhấc lên cao hơn một chút, như thể đang ấn vào vết thương chưa lành.

Do mất quá nhiều máu, lại mơ màng ngủ suốt mấy ngày, sắc mặt của Từ Khai Từ lúc này có thể nói là tệ đến mức đáng sợ, ngay cả môi cũng không có chút huyết sắc, thậm chí còn gầy đến mức có phần khác lạ.

Cộng thêm biểu cảm này, làm sao có thể khiến người ta tin rằng anh ấy đã nghĩ thông suốt?

Dù có gọi cậu ấy là \”tiểu thần tiên\”, thì chung quy vẫn không phải thần tiên thật, cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt, cũng có lúc yếu đuối, nhạy cảm, huống hồ lại trải qua những chuyện như vậy.

Trình Hàng Nhất nghĩ đến mà đau lòng, lúc này cậu thậm chí còn không muốn thấy Từ Khai Từ cố tỏ ra mạnh mẽ như thế này. Cậu thà rằng anh ấy giống như ngày hôm đó trong bãi đỗ xe ngầm, khóc ra cũng được, hoặc nhíu mày rên lên vài tiếng đau.

Phát tiết ra ít nhiều còn dễ chịu hơn một chút, vẫn tốt hơn là cứ ôm tất cả trong lòng, đè nén quá lâu, con người sẽ sụp đổ mất thôi.

Cổ họng Trình Hàng Nhất nghẹn lại, không cẩn thận bị chính nước bọt của mình làm sặc. Âm thanh không lớn, nhưng trong phòng bệnh yên tĩnh lại khá rõ ràng.

Từ Khai Từ giãy giụa thoát khỏi cơn thất thần, quay đầu sang, trong khoảnh khắc nhìn thấy Trình Hàng Nhất, cậu hơi nheo mắt, khóe môi cong lên một chút.

Vui vẻ là giả, nghĩ thông suốt là giả.

Nhưng không muốn Trình Hàng Nhất đau lòng là thật.

Có đôi khi, Từ Khai Từ thậm chí còn cảm thấy, trong mối quan hệ giữa hai người, với thân phận của mình, cậu nên là người bỏ ra nhiều hơn, chịu đựng nhiều hơn cũng là chuyện đương nhiên. Trình Hàng Nhất không nên phải suy nghĩ quá nhiều, cậu ấy vẫn nên giống như hồi còn đi học, lúc nào cũng bộp chộp, nhưng trong cái bộp chộp đó lại có chút đáng yêu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.