(Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad.com Linh0068: https://www.wattpad.com/user/Linh0068 )
\”Tuy rằng Tạ gia bên kia muốn con giúp con trai nhà bọn họ, nhưng quyền lựa chọn ở trên tay con, nếu con không muốn, cha có thể thay con từ chối.\”
Sau khi dẫn Giang Kính Thu kiểm tra xong, Giang Cảnh Vinh lại nói với cậu chuyện tối hôm qua.
\”Nếu như con không đi, Tạ Tụng Vân sẽ như thế nào? \”Thật ra Giang Kính Thu cũng không muốn ở chung một phòng với một người xa lạ.
Giang Cảnh Vinh mặt không chút thay đổi: \”Sẽ không như thế nào cả, nhiều lắm là khó chịu một chút. \”
Giang Kính Thu nhìn Giang Cảnh Vinh: \”À, vậy con vẫn nên trở lại trường học thôi. \”
Giang Cảnh Vinh: \”Đợi một lát, kết quả kiểm tra một hồi sẽ có. Con ở đây…\”
Giang Cảnh Vinh còn chưa nói xong, y tá đã vội vội vàng vàng xông vào.
\”Chủ Nhiệm Giang, bệnh nhân Tạ gia lại căng thẳng! Chúng tôi không thể kiểm soát cậu ta, đã mở thiết bị ngăn chặn pheromone trong phòng bệnh. \”
Giang Cảnh Vinh đứng dậy, lúc sắp ra khỏi cửa, ngừng lại, quay đầu lại nói với Giang Kính Thu: \”Con cũng đi cùng đi. \”
\”Ồ. \” Giang Kính Thu đi theo.
……
Chờ Giang Cảnh Vinh cầm thuốc ức chế đi vào, Tạ Tụng Vân đang ngồi ở góc phòng. Căn phòng rất hỗn loạn.
Thiếu niên cuộn mình, đầu vùi đầu gối, trên quần áo bệnh nhân đầy vết máu. Hai tay nắm chặt thành quyền, gân xanh nổi lên, có thể thấy được dùng bao nhiêu sức lực.
Nghe thấy Giang Cảnh Vinh tiến vào, Tạ Tụng Vân ngẩng đầu nhìn về phía ông, hai mắt đều là tơ máu.
Giang Cảnh Vinh nhíu mày, bộ dáng này của Tạ Tụng Vân ngược lại thuận tiện cho ông làm việc.
Tạ Tụng Vân ngửi thấy mùi chanh xanh trên người Giang Cảnh Vinh, anh có chút mê mang cùng ủy khuất.
Đó là hương vị Omega của mình, rất nhạt.
Sao cậu ấy không đến gặp mình?
Tạ Tụng Vân nhìn Giang Cảnh Vinh.
Cậu ấy không thích mình sao? Hay là cậu ấy thích người đàn ông trước mắt này.
Khóe mắt Tạ Tụng Vân nổi lên nước mắt, đột nhiên xông lên.
Giang Cảnh Vinh cau mày đá văng anh ra.
Tạ Tụng Vân đụng phải giường, cảm giác đau đớn làm cho anh cuộn mình lại, cũng làm cho anh thanh tỉnh một chút.
Tạ Tụng Vân cắn đầu lưỡi, chủ động duỗi cánh tay.
Nhìn bộ dáng này của Tạ Tụng Vân, Giang Cảnh Vinh có chút nhìn với cặp mắt khác xưa.
Khi mới bắt đầu đánh dấu Nguyễn Đình Ngọc, thời kỳ mẫn cảm cũng không dễ chịu, cũng may ông và Nguyễn Đình Ngọc tuy rằng không thích nhau, nhưng cũng duy trì mối quan hệ hợp tác tốt đẹp. Gặp phải loại thời kỳ này, hai người sẽ giúp đỡ lẫn nhau, mãi cho đến sau này trực tiếp đi phẫu thuật, cũng không gặp loại phiền não này nữa.