[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Bnqbgb – Chương 57: Nhìn thấy hai con rắn máu thịt đầm đìa quấn chặt lấy nhau cùng chết. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 29 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Bnqbgb - Chương 57: Nhìn thấy hai con rắn máu thịt đầm đìa quấn chặt lấy nhau cùng chết.

Editor: Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)

WordPress: lachoalau0207.wordpress.com

Wattpad: wattpad.com/user/lachoalau0207

Nói xong, Hoắc Hữu Thanh đặt máy tính xuống và trở về phòng ngủ. Y hoàn toàn không thèm nhìn Đới Diệc Tân có phản ứng gì. Sau khi tắm xong, vì không có tinh thần làm việc nên y tính nằm xuống ngủ luôn.

Giấc ngủ này không hề yên ổn. Trong giấc mơ xen kẽ quá khứ giữa y và Đới Diệc Tân, hoặc là một số giấc mơ rời rạc kỳ lạ. Nửa đêm tỉnh dậy, y thấy mình toát mồ hôi lạnh.

Nhìn chằm chằm trần nhà tối om một lúc, Hoắc Hữu Thanh chậm rãi quay đầu lại. Nửa giường bên cạnh trống không. Trong khoảng thời gian này, y luôn bị ép phải ngủ cùng người khác.

Y mệt mỏi chớp mắt, giấc mơ ngắn ngủi vừa rồi thật sự quá chân thật – Y mơ thấy Đới Diệc Tân giết mình.

Chính xác mà nói thì Đới Diệc Tân ôm y nhảy xuống từ cửa sổ sát sàn.

Thuỷ tinh cắt qua mặt Đới Diệc Tân. Họ rơi tự do. Tiếng gió ù ù bên tai. Y không thể vùng vẫy, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng máu đỏ tươi nhuộm đỏ cả nhãn cầu.

Cửa kính thuỷ tinh vỡ toang khứa vào mặt Đới Diệc Tân. Máu tuôn ra từ dưới lớp da nhợt nhạt ấy. Kế tiếp, làn da trên khuôn mặt đó bị bong nứt ra từng chút. Dưới lớp da trồi ra một cái đầu rắn.

Y chưa kịp sợ thì trong giấc mơ y thấy mình vươn tay về phía đầu rắn.

Không. Đó không phải là tay.

Đó là rễ cây.

Rễ cây quấn lấy con rắn, càng lúc càng chặt và tiếp tục rơi xuống. Sau đó cả hai ngã xuống trũng một mảnh đất.

Góc nhìn tiếp theo là góc nhìn của Chúa. Ngài nhìn thấy hai con rắn máu thịt đầm đìa quấn chặt lấy nhau cùng chết.

***

Hoắc Hữu Thanh lại mở mắt ra. Thời không đã thay đổi.

Y trở lại thời không mười tám tuổi.

Vì cậu mợ về nước nên buổi tối hôm đó Hoắc Hữu Thanh ngủ ở nhà. Sáng ra y cũng không kịp ngồi xuống ăn sáng đã phải lên xe đến trường.

(Dành cho ai đã quên thì đoạn cậu mợ về nước bất ngờ không thông báo cho Hữu Thanh là ở chương 50 nha ^^)

Trên đường về trường, y kiểm tra lại điện thoại di động. Lịch sử trò chuyện giữa y và Đới Diệc Tân của thời không mười tám tuổi dừng lại ở ngày hôm qua.

Đới Diệc Tân quyến luyến chúc y ngủ ngon. Sáng nay thì chưa có tin nhắn đến. Hoắc Hữu Thanh cảm thấy hơi lạ. Bởi vì trước kia Đới Diệc Tân luôn làm phiền y từ rất sớm.

Y không khỏi nghĩ đến cú điện thoại hôm nọ của Đới Nguyên. Đới Nguyên muốn y đi nước M.

(Dành cho ai muốn ngâm cứu lại: Đới Nguyên gọi cho Hữu Thanh ở chương 49 nha.)

Lớp học buổi sáng kết thúc rồi mà Đới Diệc Tân vẫn không gửi tin nhắn. Hoắc Hữu Thanh gọi điện qua thì nghe thông báo đã tắt máy. Y lập tức hiểu rằng đã xảy ra chuyện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.