[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Bnqbgb – Chương 47: Tóm lại, anh ta có, tôi cũng phải có – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đam Mỹ/Edit/Hoàn] Bnqbgb - Chương 47: Tóm lại, anh ta có, tôi cũng phải có

Editor: Beta: Nổ (Team Lạc Hoa Lâu)

WordPress: lachoalau0207.wordpress.com

Wattpad: wattpad.com/user/lachoalau0207

Những lời vượt quá giới hạn này khiến Hoắc Hữu Thanh bực mình, nhưng y cũng ngửi thấy mùi gì đó không ổn. Sáng nay thì y gặp Cung Lang ở bệnh viện, không biết Cung Lang nghe tin ở đâu mà biết y đang ở bệnh viện, bây giờ Cừu Vấn Phỉ nói chắc chắn rằng đã nhìn thấy y và Đới Diệc Tân ở cùng nhau.

Ở đâu mà khéo vậy? Huống chi với năng lực của Đới Diệc Tân, làm gì để Cung Lang biết rõ hành tung của mình, còn để Cừu Vấn Phỉ nhìn thấy.

Lúc Hoắc Hữu Thanh đang tìm manh mối thì Cừu Vấn Phỉ lại lên tiếng: \”Đừng làm chuyện đó nữa, khách sạn rất bẩn, cậu và hắn ta… Hai người đã kiểm tra sức khoẻ chưa? Nếu cứ hấp tấp mà làm thì rất dễ nhiễm bệnh. Cậu không biết bệnh đó đáng sợ thế nào đâu, sẽ bị sùi mào gà đó…\”

Mặc dù không hiểu thuật ngữ chuyên ngành, nhưng y cũng biết Cừu Vấn Phỉ có ý gì, vẻ mặt của y không khỏi trở nên tồi tệ hơn. Cừu Vấn Phỉ có vẻ như không biết nhìn sắc mặt người khác, hoặc là cậu ta không quan tâm: \”Quan hệ đồng giới vốn là hành vi có nguy cơ cao. Tối qua cậu có có…\”

\”Đủ rồi.\” Hoắc Hữu Thanh lạnh lùng ngắt lời cậu ta. Đây là khuôn viên trường, còn ở dưới lầu ký túc xá, bất cứ lúc nào cũng có người qua lại: \”Tôi thật sự không hiểu, tại sao đều là người mà không hiểu tiếng người vậy? Trước đây mối quan hệ của chúng ta chỉ là bạn cùng phòng, và bây giờ chúng ta đã không phải là bạn cùng phòng. Cậu có quyền gì mà chạy đến trước mặt tôi nói mấy lời này?\”

Cừu Vấn Phỉ là một thư sinh điển hình, khuôn mặt tuấn tú với cặp kính cận, nhìn văn nhã hiền lành, lúc này cặp kính hơi hạ xuống, đôi mắt trong mắt kính trong suốt dường như có chút đau buồn: \”Tôi muốn tốt cho cậu thôi. Được rồi, bây giờ cậu đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe với tôi. Biết đâu tên biến thái đó có thể bị mấy loại bệnh truyền nhiễm như AIDS, giờ này vẫn còn kịp, sau ba tháng thì đến kiểm tra lại lần nữa.\”

Hoắc Hữu Thanh đột nhiên bật cười. Cừu Vấn Phỉ dừng lại, biểu cảm trở nên cẩn trọng, dường như cậu ta bị nụ cười này làm tỉnh táo hơn.

\”Sao không nói tiếp?\” Hoắc Hữu Thanh nhẹ nhàng giục: \”Còn phải làm cái gì nữa không?\”

Cừu Vấn Phỉ hơi bất ngờ: \”Uống thuốc phòng ngừa trước khi kiểm tra.\”

\”Biết rồi. Còn gì nữa không?\”

Cừu Vấn Phỉ trầm mặc một hồi: \”Bôi thuốc. Nếu như cậu đã làm với hắn rồi thì phải bôi thuốc vào vết thương đó. Tôi có thể giúp cậu.\”

\”Tởm thật đấy.\” Ba từ bật ra khỏi miệng Hoắc Hữu Thanh.

Cơ thể của Cừu Vấn Phỉ cứng đờ. Cậu ta không nói nữa.

Hoắc Hữu Thanh tiếp tục: \”Đừng có những suy nghĩ biến thái đó với tôi. Tởm lắm.\”

Nói xong, y trực tiếp vòng qua người Cừu Vấn Phỉ rồi bước đi. Đi được một đoạn xa, điện thoại của y vang lên, người gọi đến là Đới Diệc Tân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.